Chương 107 - Vì mỹ nhân rèn luyện võ công
Trừng Quan nghe Vi Tiểu Bảo thúc giục cấp bách, trong lúc nhất thời lão không hiểu ý gã, cung xoay mình bật ngón tay giải khai huyệt đạo cho nữ lang. Nữ lang thấy Vi Tiểu Bảo nói với Trừng Quan một cách úp mở thì nghĩ bụng:
- Tên tiểu ác tăng này rất nhiều nguỵ kế. Lúc lâm tử chắc gã còn an bài mưu chước thâm độc để trừng trị ta, không thì hiển nhiên ta bị điểm huyệt hết đương nhúc nhích, sao gã còn buông tha ta? CÔ muốn đứng phắt dậy, nhưng huyệt đạo mới được giải khai, mạch máu lưu thông chưa được điều hoà. CÔ vừa cử đông thì hai chân tê chồn lại té xuống. Trừng Quan ngơ ngác nhìn nữ lang, miệng không ngớt niệm phật. Nữ lang càng kinh hãi hơn, kêu thét lên:
- Mau phóng chưởng đánh chết ta đi? Các ngươi hành hạ ta thế này đâu phải là anh hùng hảo hán? Trừng Quan đáp:
- A Di Đà Phật? Tiểu sư thúc đã bảo lúc này chưa thể tha nữ thí chủ, dĩ nhiên bần tăng không sát hại thí chủ đâu. Nữ lang kinh hãi mặt đỏ bừng lên, bụng bảo dạ:
- Tên tiểu ác tăng này đã nói lấy ta...làm vợ gì đó. Nếu không xong thì gã chết cũng chẳng nhắm mắt. Hay là...hay là trước khi tắt hơi gã muốn lấy ta...làm trò vợ chồng gì đây? CÔ nghiêng mình lượm thanh liễu diệp đao Ở dưới đất lên đâm mạnh vào trán. Trừng Quan phất tay áo bào cuốn lấy mũi đao. Tay trái cũng phất một cái, nữ lang cảm thấy luồng kình phong quạt vào mặt phải buông tay đao, nhảy lùi lại phía sau. Trừng Quan lại phất tay áo một cái, thanh liễu diẹp đao vọt lên không, cắm vào xà nhà đánh,,phập một cái. Nữ lang thấy lão ngửng đầu nhìn lưỡi đao, liền dí chân trái xuống đất vọt mình lướt qua mé trái lão định chuồn đi. Trừng Quan vươn tay trái ra cản lại, nữ lang liền chĩa năm ngón tay đâm vào mắt lão. Trừng Quan xoay tay lại vừa bát khuỷu tay nữ lang vừa hô:
-,, Vân yến quánhi..., chiêu này là võ công của nhà họ Tưởng Ở Giang Nam. Nữ lang lại phống cước đá vào bụng dưới nhà sư. Trừng Quan khẽ uón lưng, đòn cước của nữ lang đá vào khoảng không. Trừng Quan nói:
- Chiêu này là Không cốc túc âm nguồn gốc Ở Tấn Dương tỉnh Sơn Tây, nó là võ công của người Sa đà. Chắc là người Sa đà có tên gọi khác, nhưng lão tăng là người hủ lậu, chưa điều tra cho rõ được. Nữ thí chủ nhất định biết được tên chiêu thức này là gì? Khi nào nữ lang còn lý đến lão? CÔ cứ quyền đấm, chân đá, tay đâm, khuỷu huých, chiêu thức tới tấp phóng ra không ngớt. Trừng Quan nhất nhất nhận xét, nhưng cô ra chiêu lẹ quá miệng lão không kịp hô, chỉ gặp đâu đỡ gạt đó và nhớ kỹ vào lòng. Nữ lang đã đánh hơn trăm chiêu liền, tất cả đề bị Trừng Quan phá giải một cách rất ung dung. CÔ thấy mình khó bề thoát thân, trong lòng hoang mang, hơi thở không thông. Người cô lảo đảo rồi té xuống chết giấc. Trừng Quan thở dài nói:
- Nữ thí chủ tham lam quá, học được rất nhiều chiêu số tinh diệu của các nhà các phái, nhưng trong mình không có nội lực thì đánh lâu tự nhiên mệt mỏi. Theo ý kiến của lão tăng thì thí chủ nên luyện lại nội lực từ đầu mới là đường chính. Bây giờ cô đã kiệt lực mà cứu cô hồi tỉnh, tất cô lại tái đấu thì khó lòng tránh khỏi bị nội thương. Vậy cô hãy nằm nghỉ thêm một lúc được chăng? CÓ điều xin cô chớ hiểu lầm tưởng lão tăng thấy cô ngất đi mà chỉ thõng tay đứng nhìn, chẳng ngó ngàng gì tới Lão cười ha hả nói tiếp:
- Lão tăng thật hồ đồ? Nữ thí chủ đã ngất xỉu rồi dĩ nhiên không nghe thấy gì nữa mà cứ nói hoài. Trừng Quan tiến lại bên giường ngó Vi Tiểu Bảo thấy sắc mặt gã lợt lạt, hơi thở hồng hộc, liền thò tay bắt mách thì thấy huyệt mạch chạy điều hoà, chẳng có hiện tượng gì nguy hiểm. Lão cả mừng nói:
- Cung hỷ sư thúc? Thương thế của sư thúc không đến nỗi chí mạng. Lão đặt bàn tay lên huyệt linh đài sau lưng Vi Tiểu Bảo, thúc đẩy luồng nội lực hùng hậu vào mình gã để trợ lực trị thương. Vi Tiểu Bảo phấn khởi tinh thần, cười hỏi:
- Lão sư điệt? Vị tiểu cô nương đó thi triển những chiêu thức gì lão nhớ cả rồi chứ? Trừng Quan đáp:
- Sư điệt nhứ rồi nhưng việc tìm thủ pháp giản dị để đối phó, phá giải thật không phải chuyện dễ dàng. Vi Tiểu Bảo an ủi lão:
- Chỉ cần lão nhớ được chiêu số là đủ. còn việc đối phó thủng thẳng về sau nghĩ cũng chưa muộn. Trừng Quan đáp:
- Dạ dạ? lời sư thúc chỉ điểm thật là chí lý. Nội lực gã cực kỳ thâm hậu. Miệng lão nói chuyện mà nguyên khí trong tay không ngớt trút vào người Vi Tiểu Bảo, chẳng đình trệ lại chút nào. Vi Tiểu Bảo nói: Chờ cho tiểu cô nương sử hết mọi công phu quyền cước rồi sẽ để cô sử đao và ghi nhớ lấy chiêu số. Trừng Quan đáp:
- Đúng thế? Chiêu số bằng khí giới cũng cần phải ghi nhớ mới được. Nhưng có điều là thanh liễu diệp đao của nữ thí chủ lại cắm trên xà nhà kia mất rồi. Vi Tiểu Bảo cười hỏi:
- Sao lão sư điệt không nhảy lên mà lấy? Trừng Quan sửng sết một chút rồi cười ha hả đáp:
- Sư điệt thật là hồ đồ ngu muội. Tiếng cười của lão làm kinh động nữ lang tỉnh lại, cô chống hai tay xuống đất nhảy vọt về phía cửa phòng. Trừng Quan phất tay áo một cái đẩy chênh chếch vào bên mình nữ lang. Nữ lang lảo đảo người đi một cái đụng mình vào vách tường. Trừng Quan liền phất tay áo ra chắn Ở phía trước bức tường để đỡ lấy mình nữ lang cho cô đứng vững lại. Nữ lang đứng ngẩn người ra. CÔ biết võ công của vị lão tăng này cao xa hơn mình nhiều quá. Nếu còn tiếp tục tranh đấu chỉ tổ bị lão làm cho tức mình. CÔ liền lùi lại hai bước ngồi xuống ghế. Trừng Quan lấy làm kỳ hỏi:
- Ô hay? Sao nữ thí chủ không đánh nữa đi? Nữ lang hậm hực đáp:
- Ta không địch lại lão thì còn đánh làm chi cho mệt? Trừng Quan hỏi:
- Nữ thí chủ không đông thủ thì lão tăng làm thế nào để biết các chiêu số của thí chủ được? Lão tăng căn cứ vào đâu để tìm cách phá giải? Nữ thí chủ ra tay đi? Nữ lang nghĩ bụng:
- Phải rồi? Thì ra lão này dụ ta động thủ để thấy rõ gia số về võ công của ta. Đã thế ta không cho lão biết. Đột nhiên cô nhảy vọt lên vung song quyền đánh loạn xà ngầu, hai chân cũng đá túi bụi chẳng thành chương pháp nào cả. Trừng Quan rất lấy làm kỳ, la lên:
- Ô hay? Thật là cổ quái? Thật là ly kỳ? Trời ơi? Những chiêu thức này đặc biệt quái lạ? Lão thấy nữ lang đánh ra những chiêu chẳng có sách vở nào nói tới. Thỉnh thoảng mới có một vài chiếu tương tự võ công của một vài môn phái, nhưng nó cũng đại đồng tiểu dị chứ không đúng hẳn. Să một lúc đầu óc lão rối loạn, lão cảm thấy mấy mươi năm khổ công rèn luyện võ học, bao nhiêu nguyên tắc kinh thiên địa nghĩa, khuôn vàng thước ngọc nhất( ) hoàn toàn bị phá hại không còn lại một chút nào lão không khỏi đâu lòng. Lão có ngờ đâu các chiêu thức mà nữ lang thi triển đây vốn chẳng phải là chiêu thức võ công chi hết, mà chỉ là cuộc đông thủ bừa bãi. Nữ lang đã biết bất luận cô đông thủ cách nào, nhà sư già này cũng không gia hại. Cùng lắm là cô bị lão điểm trúng huyệt đạo đến ngã lăn ra mà thôi. Cô lẩm bẩm:
- Lão muốn kiềm chế ta thì chỉ cần cất tay một cái là xong. Dù ta có sử dụng những chiêu võ công tinh diệu nhất cũng chẳng đi đến kết quả nào. CÔ lại đong tính trẻ thơ muốn trêu chọc nhà sư già, lão đã muốn điều tra chiêu thức võ công của cô thì cô lại càng ra tay loạn xạ làm cho lão chẳng còn đường lối nào mà dò xét. Trừng Quan tuy thuộc hết võ công các gia các phái trong thiên hạ, mà lúc này lão tưởng mình là con người chưa từng học võ công. Lão thấy nữ lang phát huy những chiêu thức vô cùng vô tận, mà lại toàn những chiêu thức mà bình sinh lão chưa hề thấy qua, cũng chưa từng nghe ai nói tới. Nên biết Trừng Quan suết đời từ nhỏ đến giờ chỉ Ở ru rú trong chùa Thiếu Lâm
, chưa từng ra khỏi cổng một bước. những người Ở chùa Thiếu Lâm mồi khi thi triển quyền cước đều có căn cứ. Ai bình luận võ công của các gia các phái dĩ nhiên đều nghiên cứu những chiêu thức tinh diệu, độc đáo. Bọn trẻ nít đánh nhau loạn xà ngầu, chẳng theo chiêu thức nào thì mọi người ngoài đều được chứng kiến, chỉ riêng vị đại hoà thượng thủ toạ Bát Nhã Đường, Trừng Quan đại sư, võ học tinh thâm bác đại là chưa được thấy qua và cũng chưa từng nghe ai nói tới. Trừng Quan coi nữ lang đánh mười mấy chiêu, bất giác trợn mắt há miệng, nghĩ thầm:
- Kỳ thiệt? Lạ thiệt! Nhưng lời cảm thán này lão không nói ra miệng mà trong đầu óc hiện lên một bóng người dang xoay chuyển như đèn kéo quân phóng ra những chiêu thức rất quái dị? Thỉnh thoảng miệng lão lại lẩm bẩm:
- Chiêu này tự như Đảo ky long trong VÕ Đương trường quyền nhưng lúc thu chiêu về lại không đúng. Rồi lão tự hỏi:
- Chẳng lẽ nó là chiêu Vân khởi lương tương của phái Không Động biến hoá ra? Bỗng lão khẽ la:
- Ô hay? Đòn cước này mới thật là kỳ? Đá thẳng như vậy thì thật là vụng về hết sức, khiến cho đối phương chỉ vươn tay ra là bắt được chân. Nhưng đạo lý của võ học thì người giỏi quá không thể thắng được người vụng quá. Bên trong có thể ẩn dấu những biến hoá cực kỳ lợi hại! Đột nhiên lão bật tiếng la:
- ủa? Chiêu này của nữ thí chủ tựa như định đưa tay ra nắm lấy tóc của ta, nhưng hiển nhiên đầu ta đã cạo trọc không còn một sợi tóc thì đây chỉ là một hư chiêu. Trong võ thuật đã nói đến Hư trung hữu thực, thực trung hữu hư. Tại sao nữ thí chủ chực túm lấy mái tóc nhà sư? Bên trong hẳn có ảo diệu? Vụ này ta chẳng thể bỏ qua, mà không nghiên cứu kỹ càng... Thực ra nữ lang đã cố ý đánh bừa bãi chẳng vào chiêu số võ công nào thì làm gì có chuyện hư chiêu với thực chiêu? làm gì có điều ảo diệu ẩn bên trong? Trừng Quan suốt đời rèn luyện các môn võ học cao thâm đã thành thói quen. Bây giờ lão thấy nữ lang đánh bừa đánh bãi cũng đòi tìm ra thâm ý. Nữ lang càng đánh càng ẩu tả, Trừng Quan đi từ chỗ mê loạn rồi đến chỗ không hiểu rồi sinh lòng kính phục. Lão lại từ chỗ kính phục đi tới chỗ khiếp sợ nữ lang. Vi Tiểu Bảo nằm trên giường thấy nữ lang đánh loạn xã ngầu mà Trừng Quan vẫn một mực nghiêm trang, chú ý đến chiêu thức của cô, đem hết tinh thần nghiên cứu cho ra chỗ kỳ diệu. Gã không nhịn được nổi lên tiếng cười ha hả. Nhưng gã vừa bật cười, vết thương bị xúc đông lại đau nhói lên, xuýt nữa ngất đi Gã phải nghiến răng cố nín nhịn để khỏi bật lên tiếng rên la. Sau một lúc, gã hết đau lại buồn cười cơ hồ không chịu nổi. Trừng Quan đang lúc hoang mang thất khổ, chợt nghe tiếng cười của Vi Tiểu Bảo, lão thẹn quá, mặt đỏ ra đến mang tai nghĩ thầm:
- Đây là sư thúc cười ta không hiểu nổi những chiêu thức kỳ dị của nữ thí chủ này. Không chừng lão nhân gia muốn thỉnh y làm thủ toà Bát Nhã Đường. Lão quay đầu nhìn lại thấy nét mặt Vi Tiểu Bảo ra chiều đau khổ, lại than thầm:
- Sư thúc lòng dạ nhân hậu. Tuy lão nhân gia muốn bảo ta nhường lại ngôi thủ toà Bát Nhã Đường cho vị nữ thí chủ này nhưng lại đau lòng chẳng thết nên lời. Lại thấy nữ lang vung múa quyền cước mỗi lúc một rối loạn hơn, lão gắng gượng cố tìm xem nguồn gốc võ công thuộc môn phái nào mà không tìm ra nổi, bất giác lão lẩm bẩm:
- CỔ nhân đã nói:võ công đã luyện đến trình độ xuất thần nhập hoá thì giống như con linh dương móc sừng vào cành cây mà ngủ suết đêm cũng không để lại vết tích gì cho người ta tìm thấy được. Ta lại nghe nói ngày trước có vị Độc CÔ cầu bại đại hiệp và Lệnh HỒ Xung đại hiệp lại dùng phép vô chiêu thắng hữu chiêu mà trở thành vô địch thời bấy giờ. Chẳng lẽ... chẳng lẽ... Thực ra lão chỉ cần tiến lại một bước, phóng ra một quyền hoặc một cước là có thể đánh ngã nữ lang được ngay nhưng trước nay lão ra tay bao giờ cũng coi chiêu số của đối phương cho rõ trước rồi mới động thủ là mười phần ăn chắc, không lo gì thất bại. Lúc này nữ lang chỉ tay đấm chân đá loạn lên thì 1 ão nhận ra thế nào được? Tình trạng lão lúc này chẳng khác gì con cọp đen mới thấy con lừa lần đầu mà sợ bở vía Nữ lang lại không dám công kích vào mình lão, thành thử một người đấm đá loạn lên để trút bớt phẫn nộ, một người thì tâm hồn khiếp sợ suy nghĩ vẩn vơ, chẳng ai dám đánh ai. Nữ lang quay cuồng hồi lâu, chân tay bải hoải. CÔ lại nghĩ đến mình bị tên tiểu ác tăng khinh nhờn, vũ nhục. Mối thù này chưa trả được khiến lòng cô uất ức. Đột nhiên cô lảo đảo rồi ngồi phệt xuống đất. Trừng Quan giật mình kinh hãi nghĩ thầm:
- Những bậc cố lão còn truyền lại: Ai luyện võ đến trình độ cực cao thì ngồi dưới đất cũng có thể vung tay lên không giết người được, e rằng... e rằng... Đầu óc lão đang hỗn loạn, bây giờ thêm phần sợ sệt hoang mang, luồng nhiệt huyết trồi lên khiến lão xỉu đi, phải từ từ ngồi xuống. Nữ lang vừa kinh ngạc vừa mừng thầm. CÔ sợ hai người bên đối phương an bài nguỵ kế gì cay độc để hại mình chăng? CÔ không dám sấn lại giết hai nhà sư một già một nhỏ. Bỗng cô xoay mình xông ra khỏi thiền phòng. Tăng chúng trông thấy kinh hãi vô cùng? Nhưng họ chưa được lệnh của bậc tôn trưởng nên chẳng ai dám cản trở. Vi Tiểu Bảo nằm trên giường nên cũng đành giương mắt lên mà nhìn. Sau mọt lúc lâu, Trừng Quan dần dần hồi tỉnh, vẻ mặt bẽ bàng than thở:
- Sư thúc? Sư điệt sư điệt cảm thấy hổ thẹn với các bậc liệt tổ liệt tông của bản tự. Vi Tiểu Bảo nhăn nhó cười hỏi:
- Lão sư điệt? Lão định đi đâu đấy? Trừng Quan đáp:
- Vị nữ thí chủ đó võ công tinh diệu khôn lường. Sư điệt chẳng nhận ra được chiêu thức nào hết. nghĩ mình hủ lậu kém cỏi nên rất đỗi bẽ bàng. Lão dụng tâm ghi nhớ các chiêu thức của nữ lang, nhưng vì cô đánh bừa đánh bãi chẳng thành chương pháp nào thì còn nhớ làm sao được? Người lão lảo đảo phải vịn tay vào vách để cho khỏi té. Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Sư điệt sư diệt? Nữ thí chủ đánh loạn lên một hồi chẳng đâu vào đâu sư điệt lại bảo là võ công tinh diệu ư? Ha ha...trời ơi...? Thật là tức cười...tức cười đến chết người. Trừng Quan lấy làm kỳ hỏi lại:
- Theo lời sư thúc thì... nữ thí chủ đánh loạn một hồi... không phải... không phải là võ công tinh diệu hay sao? Vi Tiểu Bảo phải giữ lấy vết thương, muốn rũ ra mà cười, nhưng đụng đến vết thương đau quá, trán gã toát mồ hôi nhỏ giọt. Gã vừa phát ho vừa cười nói:
- Cái đó cái đó thì bất cứ đứa nhỏ nào... đứa nhỏ nào trong thiên hạ cũng làm được... như nữ thí chủ... thé mà sư điêt... ha ha... lại bảo là vo công tinh diệu... khiến cho ta... chao ôi...? Đau đớn chết người... ta buồn cười đến chết mất? Trừng Quan thở phào một cái, trong lòng bán tín bán nghi, hỏi:
- Sư thúc ơi? Cái đó có phải là đánh bừa đánh bãi thật không? Sao sư điệt chưa từng thấy qua? Vi Tiểu Bảo cười đáp:
- Trong chùa Thiếu Lâm dĩ nhiên chẳng làm gì có thứ công phu này thì làm sao sư điệt thấy được? Trừng Quan ngẩn người ra suy nghĩ một hồi lâu rồi vỗ đùi đánh đét một cái nol:
- Phải rồi? Quyền cước của nữ thí chủ đó tuy kỳ dị mà thật dưới phá giải, chỉ cần dùng tới những chiêu thức nông cạn trong Thiếu Lâm trường quyền cũng có thể thủ thắng được. CÓ điều...có điều sư điệt lại nghĩ rằng trong thiên hạ chẳng bao giờ lại có chuyện đơn giản, dễ dàng như vậy. Hỡi ôi? Khéo quá hoá vụng, khôn quá hoá đần. Tiểu điệt thường nghĩ tới những câu của các vị tiền bối đã căn dặn: Trong những chiêu thức coi bề ngoài nông cạn dễ dàng, là nhất định bên trong ẩn dấu phần tinh tuý cao thâm của võ học. Chẳng nhẽ những quyền cước này lại không có chỗ nào cao thâm ư? Nếu thế thì kỳ thiệt? Nữ thí chủ kia sao lại đến đây thi triển những chiêu thức vô lối?... Chẳng nhẽ nữ thí chủ đó không sợ người ta cười cho ư Vi Tiểu Bảo cười đáp:
- Ta xem ra chẳng có chi kỳ lạ. CÔ chẳng có chiêu thức gì tân kỳ mà chỉ múa máy tay chân bát nháo...,ha ha... Gã nói tới đây không nhịn được nữa phải lăn ra mà cười. Vi Tiểu Bảo bị đao thương không lấy gì làm nặng lắm, mà môn thuốc dấu của Thiếu Lâm lại linh nghiệm phi thường. gã chỉ điều dưỡng mười mấy ngày là khỏi hẳn. Vi Tiểu Bảo đã thây hình đức Hoàng Đế tại triều thì Ở chùa gã có một địa vị rất tôn sùng, chẳng ai dám nói đến chuyện riêng của gã. Cho nên nếu không phải tự miệng gã nói ra là người ngoài chẳng thể nào biết rõ lai lịch cùng thân thế của gã được Trong thời kỳ Vi Tiểu Bảo dưỡng thương,Trừng Quan đem những chiêu thức của hai vị nữ lang biên chép ra hết và nghĩ cách phá giải, 1 ão chỉ còn chờ Vi Tiểu Bảo lành vết thương là đem từng chiêu từng thức ra truyền thụ cho gã. Vi Tiểu Bảo vốn là một đứa nhỏ biếng học, trước nay chỉ quen thói chơi bời láu lỉnh. Trần Cận Nam đưa cho gã một bản võ công đồ phổ, gã chỉ đọc được hai lần rồi ngại khó bỏ đó. Hải Đại Phú để lại những môn võ công dễ học thì hắn học một ngày bỏ mười ngày, chẳng ăn thua gì hết. Thậm trí vợ chồng Hồng giáo chủ truyền thụ cho gã sáu chiêu cứu mạng, gã chỉ lào thào học đại khái rồi từ khi rời Thần Long đảo lại bỏ 1 ãng không chuyên tâm tập luyện nữa. nhưng lần này gã luyện võ để đối phó với Nữ lang áo lục thì lại rất chăm chỉ và hết sức dụng tâm. Gã nhớ kỹ từng chiêu từng thức vào lòng. Trừng Quan nói:
- Tiểu sư thúc? Sư thúc cố gắng học thứ võ công này, thực ra... thực ra chẳng bổ ích chi hết. Theo ý kiến... của sư điệt thì sư thúc nên bắt đầu lại từ Thiếu Lâm trường quyền rồi theo tuần tự mà tiến thì mới là chính đạo. Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Tại sao lại chẳng được ích gì? Trừng Quan đáp:
- Những chiêu thức này không có căn bản về nội công thì khi gặp tay cao thủ, bất luận sư thúc có biến hoá xảo diệu đến mấy cũng phải thất bại chua cay. NÓ chỉ dùng để đối phó với hai nữ thí chủ kia là hữu dụng mà thôi. Vi Tiểu Bảo cười nói:
- Thế thì hay lắm? ta chỉ cần học để đối phó với nữ thí chủ đó. Trừng Quan giương mắt lên nhìn vẻ mặt lão ngơ ngác không hiểu ý kiến của Vi Tiểu Bảo. Lão hỏi:
- Giả tỷ từ nay trở đi, sư thúc không gặp hai vị nữ thí chủ kia nữa, há chẳng uổng phí một phen tâm huyết? chẳng những thế sư thúc còn lỡ mất ngày giờ để luyện công theo đường chính đạo thì làm thế nào? Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp:
- Ta không gặp lại nữ thí chủ đó là không sống được thì còn luyện công phu theo đường chính đạo hay không chính đạo làm chi nữa? Trừng Quan nói hai vị nữ thí chủ kia là kể cả thiếu nữ áo xanh và nữ lang áo lục Vi Tiểu Bảo lại nhắc tới vị nữ thí chủ đó là trong lòng gã chỉ nhớ nữ lang áo lục Gã vì nữ lang áo lục mà luyện công cực nhọc. Nếu gã không thể gặp được nữ lang áo lục nữa thì gã cho rằng dù có học hết các môn võ công cao thâm như Trừng Quan cũng bằng vô dụng. Trừng Quan rất lấy làm kỳ bèn hỏi:
- Phải chăng sư thúc đã trúng độc của nữ thí chủ kia nên cần gặp y đặng lấy thuốc giải? Nếu không gặp y thì khó bảo toàn tính mạng chăng? Vi Tiểu Bảo cười thầm tự nghĩ:
- Mình nói chuyện trai gái phong nguyệt thì nhà sư già này lại kéo mình đi tận đâu đâu. nhưng ngoài miệng gã cười đáp:
- Đúng thế? Đúng thế? Ta trúng phải chất độc của nữ thí chủ đó. Chất độc này đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng và xương tuỷ toàn thân phải chính y mới giải trừ được Trừng Quan la lên một tiếng úi chao, rồi nói:
- Trừng Chiếu sư đệ Ở bản tự là một tay chuyên nghề giải độc. Sư điệt đi kêu y đến coi cho sư thúc. Vi Tiểu Bảo cười đáp:
- Không được? Không được? Ta trúng phải chất độc mãn tính, phải chính y mới có thuốc giải, còn người ngoài bất luận là ai cũng không chữa được, Trừng Chiếu lão hoà thượng lại càng vô dụng. Trừng Quan nửa tin nửa ngờ nhắc lại:
- Té ra chỉ có đích thân nữ thí chủ kia mới giải được mà thôi. vi Tiểu Bảo nói:
- E rằng chính người y mới là thuốc giải. Trừng Quan hiểu lầm lại cho rằng chỉ mình nữ lang có thuốc giải. Hiểu trật một chữ là ý câu khác hẳn Sau hai tháng. Vi Tiểu Bảo đã học thuộc hết các chiêu thức để phá giải hai vị nữ lang kia. Hàng ngày gã cùng Trừng Quan diễn thử, gã cho nhà sư già râu tóc bạc phơ đóng vai hồng nhan nữ lang áo lục. CÓ luc gã buông lời trêu ghẹo, hoặc ra tay rất êm dịu. Hay Ở chỗ Trừng Quan ngây ngô chẳng hiểu gì. Lão lại cho rằng vị tiểu sư thúc này giác ngộ phật pháp, thiền cơ đến chỗ cao thâm. Còn chính lão là kẻ ngu muội, không hiểu được đến chỗ tinh tế. Một hôm hai người đang ngồi trong thiền phòng bàn luận về đao pháp của hai vị nữ lang thì thấy môtj tên chấp sự tăng Ở Bát Nhã Đường chạy đến ngoài cửa phòng nói vọng vào:
- Phương trượng đại sư mời sư thúc tổ cùng sư bá lên ngay đại điện nói chuyện. Hai người lên tới Đại Hùng bảo điện thì thấy trong điện có mấy chục tân khách Ở ngoài đến, kẻ ngồi người đứng. Phía trên có ba người ngồi. Người thứ nhất là một vị vương tử sứ Mông Cổ, tuổi lối hai mươi. Người thứ hai là một lạt ma vào hàng trung niên. Thân hình khô đét mà thấp lùn, nước da đen nhẻm. Người thứ ba là một quan quân mặc sắc phục của cấp tổng binh. Vị quân quân này chừng hơn bốn chục tuổi. Phương trượng là Hối Thông thiền sư ngồi Ở mé dưới để bồi tiếp tân khách. Mấy chục người đứng Ở phía sau ba nhân vật ngồi đó có võ quan, có lạt ma, lại có hơn mười người ăn mặc theo lối bình dân. Nhưng người nào cũng lộ vẻ tinh nhanh hùng dũng, đã luyện võ công. Hối Thông phương trượng thấy Vi Tiểu Bảo bước vào điện liền đứng dậy nói
- Sư đệ? Đây là các vị khách giá lâm bản tự. Vị này là vương tử thuộc Cát Nhĩ bộ Ở Mông Cổ, quí hiệu là Cát Nhĩ Đan điện hạ. Vị này là Đại lạt Ma Ở Tây Tạng, pháp hiệu là Xương Tề đại pháp sư. còn vị này là Tông binh quan Mã Đại nhân dưới trướng Bình Tây Vương phủ. Hối thông đại sư phương trượng quay lại phía ba người giới thiệu:
- Đây là Hối Minh thiền sư, sư đệ của lão tăng. Mọi người thấy Vi Tiểu Bảo còn nhỏ tuổi quá, gã lại bị thương mới khỏi, hình dáng tiều tuỵ trông chẳng ra dáng gì là một vị cao tăng ngang hàng phương trượng chùa Thiếu Lâm, đều rất đỗi ngạc nhiên. Cát Nhĩ Đan vương tử không nhịn được bật cười nói:
- Vị tiểu cao tăng này nhỏ quá thật là thú vị? Ha ha? CỔ quái, chân cổ quái? Vi Tiểu Bảo chắp tay đáp:
- A Di Đà Phật? Vị đại vương tử này to lớn coi rất ngộ nghĩnh? Hì hì? Ly kỳ, thật ly kỳ? Cát Nhĩ Đan tức giận hỏi:
- Ta có gì đáng ly kỳ ngộ nghĩnh đâu? Vi Tiểu Bảo hỏi lại:
- Tiểu tăng có điều chi cổ quái? Điện hạ ly kỳ thế nào thì tiểu tăng cũng vậy. Kẻ tám lạng người nửa cân, hai bên có kém gì nhau? Gã nói rồi ngồi xuống mé dưới Hối Thông phương trượng. Trừng Quan đứng Ở phía sau gã. Mọi người nghe hai nhân vật đối đáp nhau cao thâm khôn lường, chẳng ai dám nói gì. Hối Thông phương trượng cất tiếng hỏi:
- Không hiểu ba vị quí nhân giá lâm bản tự có điều chi dạy bảo? Xương Tề lạt ma đáp:
- Bọn bần tăng ba người ngẫu nhiên đến đây rồi bàn đến chuyện quý tự. Ai cũng cho rằng chùa Thiếu Lâm là núi Thái Sơn, là sao Bắc Đẩu về võ học Ở Trung Nguyên, trong lòng rất lấy làm ngưỡng mộ. Bọn bần tăng đều Ở chốn biên cương hẻo lánh, kiến văn nông cạn. Vì thế rủ nhau lên bảo tự chiêm ngưỡng để bái kiến coa tăng tôn phạm, thật lấy làm vinh hạnh. Lão tuy là Lạt ma Ở Tây Tạng mà nói tiếng Bắc Kinh rất rõ ràng mà lời lẽ lại văn nhã Giả tỷ lão không mặc hoàng bào theo kiểu Lạt ma thì ai cũng cho la một vị quan liêu hiển hách trong triều. Hối Thông đáp:
- Bọn lão tăng không dám. Mông Cổ, Tây Tạng, Vân Nam là ba nơi phật pháp cực kỳ hưng thịnh. Ba vị được phật pháp sáng soi từ lâu, dĩ nhiên trí tuệ hơn đời Bọn lão tăng rất mong được các vị chỉ điểm. Xương Tề Lạt Ma hỏi đến võ học mà Hối Thông phương trượng lại chỉ nói tới phật pháp. Nên biết chùa Thiếu Lâm tuy võ công nổi tiếng khắp thiên hạ, nhưng cac vị cao tăng trong chùa đều chuyên cần tu luyện Phật pháp làm đường chính. Còn học võ chỉ là một tiết mục để bảo vệ Phật pháp mà thôi. Cát Nhĩ Đan hỏi:
- Bọn tiểu vương nghe nói chùa Thiếu Lâm chuyền đã bao nhiêu đời bẩy mươi hai môn tuyệt kỹ, oai danh lừng lẫy thiên hạ, không đâu sánh kịp. Liệu phương trựng có thể mời các vị cao tăng Ở quí tự biểu diễn các môn đó cho tiểu vương coi để mở rộng tầm mắt được chăng? Hối Thông đáp:
- Xin thưa điện hạ rõ là những lời đồn đại trên chốn giang hồ chưa chắc đã hoàn toàn là đúng sự thực. Tăng lữ Ở bản tự chỉ chuyên cần việc tham thiền để cầu giác ngộ là đương chính đạo. Tuy cũng có người rèn luyện võ công nhưng là để cho thân thể cường kiện mà thôi. Những tiểu kỹ nhỏ mọn đó chẳng có gì đáng để điện hạ quan tâm. Cát Nhĩ Đan hỏi:
- Phương trượng? phương trượng chẳng quang minh lỗi lạc chút nào? Phương trượng diễn thử bẩy mươi hai môn tuyệt kỹ thì bất quá bọn tiểu vương chỉ coi cho biết mà thôi, chứ có học lóm mất đâu mà phương trương phải hẹp lương thế Oai danh chùa Thiếu Lâm lớn quá, những người lên núi thỉnh cầu học võ công hơn ngàn năm nay tháng nào cũng có. CÓ người thành tâm cầu nghệ, có người vì ác ý đến gây hấn. Bất cứ đối với ai, các tăng lữ trong chùa đều chối từ. Dù gặp kẻ cuồng ngạo, ăn nói láo khoét, chẳng uý ky gì, các nhà sư cũng đối đãi theo lễ nghĩa, chẳng bao giờ tranh hơn với ai. Trừ phi gặp người lên chùa động võ đả thương nhân mạng thì các nhà sư bất đắc dĩ mới phải phản kích. Bản ý của nhà chùa là mong cho những người đến lại vui vẻ ra về. Những hạng người ăn nói ngông cuồng như Cát Nhĩ Đan vương tử, Hối Thông đã nghe nhiều, lão chẳng lấy chi làm tức giận chỉ mỉm cười đáp:
- Nếu ba vị có lòng tới đây để thuyết minh thiền lý, bàn luận Phật pháp thì đương nhiên lão tăng triệu tập tăng chúng để kính cẩn nghe lời bổ ích cho đạo giáo. còn về những môn võ công thì bản tự đã có quy củ, quyết không dám múa rìu qua mắt thợ đối với các vị thí chủ Ở ngoài đến. Cát Nhĩ Đan tức mình văng tục:
- Phương trượng nói thế thì ra chùa Thiếu Lâm chỉ có hư danh. Còn võ công của cac tăng lữ trong chùa không bằng rắm chó, không đáng một đồng hay sao? Hối Thông mỉm cười đáp;
- Đời người Ở trên thế gian vốn là không hư, đúng ra không bằng rắm chó, không đáng một đồng. Thanh danh đã là thân ngoại chi vật thì điện hạ bảo tệ tự chỉ có hư danh cũng là đúng lắm vậy? Cát Nhĩ Đan thấy nhà sư già này vẫn điềm tĩnh tuyệt không nổi nóng hắn không khỏi sửng sốt, liền đứng dậy cười ha hả trỏ vào Vi Tiểu Bảo nói:
- Tiểu hoà thượng? Phải chăng tiểu hoà thượng cũng là nhân vật không bằng rắm chó, không đáng một đồng tiền? Vi Tiểu Bảo cười hì hì đáp:
- Dĩ nhiên đại vương tử hay hơn tiểu hoà thượng. Tiểu hoà thượng không bằng rắm chó, không đáng một đồng. Còn đại vưng tử ngang bằng rắm chó, đáng giá một đồng. Cái đó kêu bằng cao hơn một bậc. Quần hào, chư tăng có mấy người không nhịn được phải bật lên cười thành tiếng. Cát Nhĩ Đan cả giận cơ hồ không nhẫn nại được đã toan động võ, nhưng rồi hắn nghĩ lại:
- Gã tiểu hoà thượng này liệt vào hàng địa vị rất cao trong chùa Thiếu Lâm, e rằng gã có điều chi quái dị cũng chưa biết chừng. Hắn thở hồng hộc mấy tiếng rồi cố gắng gượng đè nén lửa giận không để bốc lên. Vi Tiểu Bảo lại nói;
- Điện hạ bất tất phải nóng giận. Nên biết rằng thối tha nhất tren thế gian chẳng phải là rắm chó mà là lời nói của con người. Nhiều kẻ nói ra mùi hôi thối bốc lên đến tận trời xanh khác nào...khác nào...ha ha? Nhưng thôi chẳng nói nhiều nữa. Con người không đáng một đồng cũng chưa phải kẻ đê tiện vào bậc nhất. Đê tiện bậc nhất phải là người thiếu nợ người ta hàng ngàn hành vạn lạng bạc mà chối cãi không trả. Điện hạ có thiếu nợ ai không thì chỉ một mình điện hạ biết được. Cát Nhĩ Đan ngơ ngác, trong lúc nhất thời chưa biết đối đáp thế nào. Hối Thông phương trượng xen vào:
- Lời nói của sư đệ thiền cơ rất uyên thâm? L ão tăng kính phục vô cùng? Con người Ở đời không thoát khỏi vòng nhân quả báo ứng. CÓ nhân thì phải có quả, làm ác thì phải chịu ác báo. Con người không đáng một đông bất quá là kẻ vô thiện vô ác, đem so với kẻ lắm nghiệt trái thì còn khá hơn nhiều. Nguyên là các vị cao tăng môn Thiền tông phần lớn chẳng lúc nào là không nghiên cứu thiền lý. Vi Tiểu Bảo nói mấy câu này chỉ vì mục đích chê bai Cát Nhĩ Đan, nhưng nó lọt vào tai Hối Thông thì lại thành ra thiền cơ rất uyên thâm. Trừng Quan nghe phương trượng giải thích như vậy liền hiểu ra ngay, lão rất lấy làm hoan hỷ thán phục, cũng nói theo:
- Hối Minh sư thúc nhỏ tuổi đã thành bậc đại đức, giác ngộ thiền lý một cách sâu xa. Nhất định sư thúc là một nhân vật phát huy giáo lý của ta ngày một thêm rộng lớn. Một tên tiểu hoà thượng nói nhăng nói càn được hai nhà sư già lên tiếng phụ hoạ khiến cho Cát Nhĩ Đan vô cùng hổ thẹn. Hắn tức giận mặt đỏ bừng lên, đột nhiên nhảy xổ về phía Vi Tiểu Bảo. Hai bên tân chủ ngồi đối diện nhưng cách nhau hơn hai trượng. Thân thủ Cát Nhĩ Đan cực kỳ mau lẹ. Hắn vọt mình đi một cái đã tới nơi. Hai bàn tay hắn khoằm khoằm như móc câu, mọt chụp vào mặt, một chụp xuông giữa ngực Vi Tiểu Bảo. Bàn tay chưa chụp tới thì một luông kình phong đã bọc lấy toàn thân gã. Vi Tiểu Bảo muốn kháng cự cũng không nhúc nhích được nữa, chỉ còn đường bó tay chịu chết. Hối Thông phương trượng giơ tay mặt lên khẽ phất tay áo một cái ngăn chặn trước mặt Cát Nhĩ Đan. Luồng kình lực của Cát Nhĩ Đan đụng vào tay áo nhà sư khiến cho hắn cảm thấy khí huyết nhộn nhạo, khác nào chạm phải một bức tường dầy mặt ngoài mềm như bông mà bên trong rắn tựa gang thép. Cát Nhĩ Đan không tự chủ được vội lùi lại ba bước, cơ hồ ngã ngửa về phía sau. Hắn muốn phát huy kình lực để đứng lại, nhưng chân không đứng vững, lại phải lùi thêm ba bước rồi đột nhiên luồng lực đạo xô đẩy biến mất. Cũng trong thời gian chớp nhoáng này, luồng lực đạo trong người hắn cũng tiêu tan Cát Nhĩ Đan cực kỳ kinh hãi, hai chân hắn nhũn ra sắp phải ngồi xuống, liền than thầm:
- Hỏng rồi? Phen này chắc mình bị một phen mất mặt. Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, bỗng hắn cảm thấy đít mình đặt vào vật rắn, thì ra hắn đã ngồi trúng vào mặt ghế của mình trước. Hối Thông phương trượng phất tay áo bào nhả luồng kình lực nhẹ nhàng và ôn hoà, chẳng chút chi là bá đạo. Luồng kình lực hai bên chạm nhau trong chớp mắt, nhà sư đã đo lường được rất chuẩn xác, vừa vặn đẩy đối phương lùi lại ngồi xuống ghế. Giả tỷ luồng lực của Hối Thông nặng thêm một tý, khiến tư thế của Cát Nhĩ Đan ngồi mạnh xuống tất làm cho gẫy ghế mà hắn phải ngã ngửa về phía đằng sau. Bằng luồng lực dạo này nhẹ hơn thì hắn chưa tới ghế đã ngồi phệt ngây xuống đất rồi Những người bên đối phương mười phần có đến tám, chín là những tay có bản lãnh cao thâm nhìn thấy Hối Thông phất tay áo rất nhẹ nhàng mà thực ra chứa đựng nền võ học xuất thần nhập hoá. SỐ đông không nhịn được bật tiếng hoan hô. Cát Nhĩ Đan không bị mất mặt ngay đương trường đã yên tâm được một chút. Hắn ngấm ngầm hít một hơi chân khí thấy nội lực phát huy như thường chứ không bị nhà sư già hoá tán thì trong bụng mừng thầm. Nhưng tiếp theo hắn lại nghĩ tới cử chỉ lỗ mãng của bản thân, tuy bề ngoài chưa đến nỗi mất thể diện mà thật ra bẽ mặt vô cùng. Mặt hắn đỏ bừng lên, lại nghe tiếng hoan hô Ở phía sau, hắn đoán được đây là người ta tán dương nhà sư đẩy hắn vừa đúng mức, nên hắn lại càng căm giận. Vi Tiểu Bảo chưa hết hú vía, thấy Hối Thông quay sang nhìn gã nói:
- Sư đệ? Định lực của sư đệ rất cao cường. Những va chạm ngay bên không là cho bị xáo động, vẫn thản nhiên như chẳng thấy gì. sách Đại bảo tích kinh đã nói
: con người Ở giữa chốn chông gai không cử động thì khỏi bị gai đâm. Cõi lòng không xúc đọng thì lúc nào cũng giữ được lạc thú trong cảnh tĩnh mịch. Cõi lòng dao đông thúc đẩy cho người cất nhắc tất bị thương vì gai đâm. Hối Thông ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Vì thế mà kinh sách kết luận bằng câu: hữu tâm đều là khổ não, vô tâm mới yên vui. Sư đệ hãy còn nhỏ tuổi mà công phu hàm dưỡng đã đạt tới chỗ vô tâm, lúc nào cũng bất động thật là một bậc đại trí tuệ, một kỳ tài của trời ban cho. Hối Thông phương trượng có biết đâu là Vi Tiểu Bảo chẳng những không thể phản kích hay đỡ gạt mà cả ý nghĩ né tránh cũng chưa kịp lộ ra ngoài mặt. Cát Nhĩ Đan nhảy tới lẹ quá Câu nói Sét đánh không kịp bưng tai có nghĩa là dù có muốn bưng tai cũng không kịp, còn Vi Tiểu Bảo thì lại còn chưa nghĩ tới chuyện bưng tai. Hối Thông phương trượng lấy việc tu tâm dưỡng tính làm môn chính tong, còn việc rèn luyện võ công chỉ là chi tiết phụ thuộc. Hàng ngày lão chuyên chú đem hết tinh thần vào việc tu dưỡng để mong đạt tới cảnh vô ngã, nên lão thấy Vi Tiểu Bảo chẳng nghĩ gì tới nỗi an nguy, đường sinh tử cho chính thân mình, thì không khỏi đem lòng bội phục gã đến cùng cực. Lão cho rằng mình phất tay áo theo phép Phi nạp công, để đẩy lùi Cát Nhĩ Đan còn chưa đủ.
- Chương 1 - Chốn phồn hoa bạo khách lần vào
- Chương 2 - Nghe tiếng khóc cường địch mắc mưu
- Chương 3 - Ba Hảo hán đại chiến quan binh
- Chương 4 - Vi Tiểu Bảo dùng mưu khích tướng
- Chương 5 - Có bản lĩnh mới là tay hào kiệt
- Chương 6 - Đồng giác quá giang, hảo tiễn xạ tượng
- Chương 7 - Trong tiểu quán Vi, Mao bị bắt
- Chương 8 - Uống nhiều thuốc Hải công hư mắt
- Chương 9 - Vi Tiểu Bảo lừng danh đánh bạc
- Chương 10 - Hết đánh bạc lại đánh đô vật
- Chương 11 - Hải Lão Công mưu đồ đánh cắp ngự thư
- Chương 12 - Vi Tiểu Bảo dò la Hải Lão
- Chương 13 - Tiểu Hào Kiệt thám thính thư phòng
- Chương 14 - Tiểu Huyền Tử bại lộ hành tung
- Chương 15 - Vua Khang Hy quyết chí trị quyền thần
- Chương 16 - Đại từ đại bi thiên diệp thủ
- Chương 17 - Tiểu Anh Hùng cứu giá bắt cường thân
- Chương 18 - Phủ Thiếu Bảo điều tra kinh phật
- Chương 19 - Sách Ngạch Đồ bàn cách chia tiền
- Chương 20 - Sợ lộ tẩy Vi Tiểu Bảo kinh hồn
- Chương 21 - Người trên núi ngũ đài
- Chương 22 - Âm mưu kỳ bí chốn hoàng cung
- Chương 23 - Cuộc đấu kinh hồn
- Chương 24 - Vi Tiểu Bảo trổ tài ứng biến
- Chương 25 - Khang Thân Vương trao tặng thần câu
- Chương 26 - Trong nhà lao Ngao Bái vong thân
- Chương 27 - Thanh Mộc đường quần hùng tế điện
- Chương 28 - Hai phe quan lý tranh Hương chủ
- Chương 29 - Vi Tiểu Bảo chơi khăm Đại Hán
- Chương 30 - Vi Tiểu Bảo vào thiên địa hội
- Chương 31 - Vi Tiểu Bảo nối ngôi Hương chủ
- Chương 32 - Trần cận nam dặn dò kế hoạch
- Chương 33 - Trong quán trà đồng hội đưa tin
- Chương 34 - Tiểu Hương chủ trá hình công tử
- Chương 35 - Xót huynh trưởng Nhị Hiệp khóc ròng
- Chương 36 - Bất đồng chính kiến đang bạn ra thù
- Chương 37 - Hồi Xuân Đường phát sinh đại biến
- Chương 38 - Tiền Lão Bản bày mưu giấu quận chúa
- Chương 39 - Vi Tiểu Bảo lần mò huyệt đạo
- Chương 40 - Tấm dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường
- Chương 41 - Điểm đầu tóc để coi bản lãnh
- Chương 42 - Tề Nguyên Khải trổ tài thần võ
- Chương 43 - Bình Tây Vương hiệu lịnh nghiêm minh
- Chương 44 - Trộm kinh rồi bị phỗng tay trên
- Chương 45 - Vi Tiểu Bảo giằng co Quận Chúa
- Chương 46 - Trong hoàng cung xảy biến lúc canh khuya
- Chương 47 - Tiểu Công công giỡn cợt giai nhân
- Chương 48 - Vi Tiểu Bảo ba phen gặp nạn
- Chương 49 - Bốn công công chết vì tham bạc
- Chương 50 - Hóa Cốt Miên Chưởng đả thương Tiểu Bảo
- Chương 51 - Tiểu hoàng đế đoán việc như thần
- Chương 52 - Chẳng để ai mua chuộc lòng người
- Chương 53 - Quế công công song thủ bão giai nhân
- Chương 54 - Nghe trẻ ba hoa, ông già ngơ ngác
- Chương 55 - Diệu kế bằng ba Gia Cát Lượng
- Chương 56 - Phải chăng hai vợ chồng nổi cơn ghen?
- Chương 57 - Kế chưa thành đã sinh biến cố
- Chương 58 - Trăm tội đổ lên đầu thái giám
- Chương 59 - Người áo xanh thình lình xuất hiện
- Chương 60 - Thần Trảo giết người không dấu vết
- Chương 61 - Theo đức vua vào cung Thái hậu
- Chương 62 - Giết Liễu Yến mau chân lánh nạn
- Chương 63 - Cung Từ Ninh xảy ra cuộc phong ba
- Chương 64 - Tiểu công công thổ lộ chân tình
- Chương 65 - Vua Khang Hy mở cuộc điều tra
- Chương 66 - Từ Thiên xuống hộ tống hai cô
- Chương 67 - Bạch điếm bỗng trở thành hắc điếm
- Chương 68 - Đào Hồng Anh hé màn bí mật
- Chương 69 - Pho Kinh Phật có gì bí ẩn
- Chương 70 - Lửa hờn ghen đốt cháy tâm can
- Chương 71 - Ngô Lập Thân thóa mạ Nhất Chu
- Chương 72 - Những chuyện hãi hùng trong quỷ cốc
- Chương 73 - Trong nhà ma gặp lũ hung tàn
- Chương 74 - Trong quỷ ốc quần hùng mất tích
- Chương 75 - Tưởng ma quỷ hóa ra người đẹp
- Chương 76 - Tam thiếu nhưng bản lĩnh cao thâm
- Chương 77 - Song nhi đả bại bọn Lạt ma
- Chương 78 - Lũ hung tàn náo động thiền môn
- Chương 79 - Chùa Thanh Lương gặp hồi đại nạn
- Chương 80 - Chủ bộc lo mưu cứu lão hoàng gia
- Chương 81 - Ai ai cũng vậy hà tất phải đi tu
- Chương 82 - Dời chùa Linh Cảnh gặp đầu bà
- Chương 83 - Ủy Tôn giả chiếm đoạt chương kinh
- Chương 84 - Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
- Chương 85 - Tiểu cô nương đốc chiến quần hùng
- Chương 86 - Cùng người đẹp viếng đảo thần tiên
- Chương 87 - Lục Tiên sinh thử tài Vi Tiểu Bảo
- Chương 88 - Học khoa đẩu văn kêu trời như bọng
- Chương 89 - Thần long giáo trừng trị nghịch đồ
- Chương 90 - Tiểu Bạch Long lên làm Bạch Long sứ
- Chương 91 - Bạch Long sứ chấp chưởng Ngũ Long lệnh
- Chương 92 - Vợ chồng giáo chủ truyền võ công
- Chương 93 - Vi Tiểu Bảo trở về hoàng cung
- Chương 94 - Công nương đòi tỷ võ với hoàng huynh
- Chương 95 - Bị đòn đau trả hận đánh công nương
- Chương 96 - Tiểu thái giám đả thương công chúa
- Chương 97 - Dùng ngũ long lệnh hăm Thái Hậu
- Chương 98 - Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
- Chương 99 - Cờ gian bạc lận gieo "mười tịt"
- Chương 100 - Vi Tiểu Bảo phen này bị vố to
- Chương 101 - Nhà sư mê gái bị đòn đau
- Chương 102 - Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
- Chương 103 - Vi Tiểu Bảo học đòi làm trưởng giả
- Chương 104 - Tiểu sư thúc chỉ điểm trừng quang
- Chương 105 - Sư trừng quan truyền thụ phép niêm hoa
- Chương 106 - Đại từ bi điểm hóa người ngang ngược
- Chương 107 - Vì mỹ nhân rèn luyện võ công
- Chương 108 - Dương Dật Chi lên tiếng giải vây
- Chương 109 - Ngắm dương liễu nhớ nàng áo lục
- Chương 110 - Trong tiểu miếu quân tăng nghị luận
- Chương 111 - Dùng mưu cao giải cứu Lão hoàng gia
- Chương 112 - Ngoài hiên viện chúa tôi tâm sự
- Chương 113 - Thay Lạt Ma bảo vệ Phụ Hoàng
- Chương 114 - Bạch Y Ni thống khóc Tiên Quân
- Chương 115 - Ni cô hai dạo lẻn vào cung
- Chương 116 - Bạch Y Ni mở cuộc điều tra
- Chương 117 - Những điều bí ẩn từ từ ló dạng
- Chương 118 - Mê người đẹp hết lòng hầu hạ
- Chương 119 - Giết địch nhân cứu nguy sư thái
- Chương 120 - Trông người không khỏi tủi thân hèn
- Chương 121 - Tiểu Bảo già gan cứu mỹ nhân
- Chương 122 - Tiểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
- Chương 123 - Tiểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
- Chương 124 - Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
- Chương 125 - Quần hùng mở đại hội trừ gian
- Chương 126 - Vi Tiểu Bảo chơi khăm tình địch
- Chương 127 - Tiểu hoàng đế mở cuộc điều tra
- Chương 128 - Hạ tình địch mấy phen thi kế
- Chương 129 - Trong từ đường cử hành hôn lễ
- Chương 130 - Lũ man mọi đột kích quần hùng
- Chương 131 - Lũ man mọi đột lích quần hùng (tiếp)
- Chương 132 - Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
- Chương 133 - Giả Thái Hậu bại lộ hành tung
- Chương 134 - Trịnh công tử kết án Trần gia
- Chương 135 - Quan tài còn đó người đâu mất
- Chương 136 - Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả
- Chương 137 - Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
- Chương 138 - Tứ hôn sứ mắc mưu công chúa
- Chương 139 - Tiểu Thái Giám thành Giả phò mã
- Chương 140 - Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
- Chương 141 - Bốn phe câu kết chia thiên hạ
- Chương 142 - Vi Tiểu Bảo dò la động tĩnh
- Chương 143 - Vào Vương phủ đánh tráo kinh thư
- Chương 144 - Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
- Chương 145 - Công chúa diễn kịch rất thần tình
- Chương 146 - A Kha hành thích Ngô Tam Quế
- Chương 147 - Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
- Chương 148 - A Kha chẳng biết đi đâu mất
- Chương 149 - Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
- Chương 150 - Sờ mũi làm cho người phát sợ
- Chương 151 - Hào kiệt khôn qua ải má hồng
- Chương 152 - Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
- Chương 153 - Ngự tiền thị vệ bị hành hung
- Chương 154 - Lão hương nông bản lĩnh kinh người
- Chương 155 - Trong sòng bạc chạm chán cừu nhân
- Chương 156 - Cao Tôn Giả phát chiêu kỳ quái
- Chương 157 - Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
- Chương 158 - Có lý đâu đường đột giai nhân
- Chương 159 - Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
- Chương 160 - Song nhi xuất hiện giữa phong ba
- Chương 161 - Thần hành bách biến có một không hai
- Chương 162 - Vi tiểu bảo tấu trình sứ mạng
- Chương 163 - Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
- Chương 164 - Để phụ nhân xen vào quốc sự
- Chương 165 - Tiểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
- Chương 166 - Cao Tôn giả chết đi sống lại
- Chương 167 - Vi đô thống mở cuộc điều tra
- Chương 168 - Vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
- Chương 169 - Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
- Chương 170 - Song nhi giải cứu Vi đô thống
- Chương 171 - Núi lộc đỉnh cường nhân chiếm đóng
- Chương 172 - Những diễn biến cực kỳ đột ngột
- Chương 173 - Theo Tô Phi Á sang nước La Sát
- Chương 174 - Vi Tiểu Bảo bày mưu thoán đế
- Chương 175 - Vương công la sát cũng hai bè
- Chương 176 - Tam Phiên Dâng biểu thử lòng vua
- Chương 177 - Miệng nói huênh hoang khéo đặt bày
- Chương 178 - Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
- Chương 179 - Triệu Lương Đồng bày binh bố trận
- Chương 180 - Ngựa tốt vụng nuôi thành ngựa xấu
- Chương 181 - Lại dẫn tình nhân vào tẩm điện
- Chương 182 - Thấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
- Chương 183 - Giết Tư Đồ Lại gặp quan binh
- Chương 184 - Phái vương ốc gia nhập thiên địa hội
- Chương 185 - Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
- Chương 186 - Tiểu bảo trùng hội viện lệ xuân
- Chương 187 - Mẹ ngủ say con dấu xiên y
- Chương 188 - Trên đời được mấy anh hùng chặt tay
- Chương 189 - Bịa chuyên hoang đường mong thoát chết
- Chương 190 - Trong kỹ viện cùng nhau kết nghĩa
- Chương 191 - Tam tiếu nhân duyên cửu vĩ hồ
- Chương 192 - Thiên hạ đại loạn, quần thư hồn chiến
- Chương 193 - Mục Võ quân thượng, đại nghịch bất đạo
- Chương 194 - Muốn làm nên sự nghiệp anh hùng
- Chương 195 - Di hoa tiết mộc, nhất tiễn song điêu
- Chương 196 - Vi khâm sai từ biệt mẫu thân
- Chương 197 - Người mang bệnh hoạn đó là ai?
- Chương 198 - Chửi địch nhân nhiều trò quái dị
- Chương 199 - Thấy thư giả cũng tin là thật
- Chương 200 - Trước linh sàng đại nhân đền tội
- Chương 201 - Tìm địch nhân theo dõi hành tung
- Chương 202 - Quả xứng danh hào kiệt đương thời
- Chương 203 - Quy tân thụ múa kiếm cắt bào
- Chương 204 - Lộ cơ mưu tìm lời gạ gẫm
- Chương 205 - Tiểu hoàng đế chặt đầu phò mã
- Chương 206 - Đọc bản tâu long nhan hớn hở
- Chương 207 - Ba thích khách giết lầm gian tặc
- Chương 208 - Có bao giờ thầy lại giết trò?
- Chương 209 - Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
- Chương 210 - Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
- Chương 211 - Lại dụng kế rùa đen thoát xác
- Chương 212 - Những bạn hữu đều người nghĩa khí
- Chương 213 - Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
- Chương 214 - Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
- Chương 215 - Trên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
- Chương 216 - Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
- Chương 217 - Kẻ vô ân ám hại Trần Công
- Chương 218 - Muốn giết người ngây ngô giả điếc
- Chương 219 - Vung khoái đao hạ sát sáu mạng người
- Chương 220 - Tìm đường nhớ tới chuyện Dương Châu
- Chương 221 - Nghe hô hoán Tiểu bảo kinh hồn
- Chương 222 - Thông cật đảo quần hào đại đổ
- Chương 223 - Hoạt quốc bảo đi đâu mất biến
- Chương 224 - Mắng Thi lang là đứa Hán gian
- Chương 225 - Đánh người ngoại quốc
- Chương 226 - Muốn đến Đài Loan, hạ thuyết từ
- Chương 227 - Đổi thông cật đảo thành điếu ngư đảo
- Chương 228 - Cuộc đông tiến của quân La Sát
- Chương 229 - Tưởng hồn ma hóa ra người sống
- Chương 230 - Thống lĩnh ba quân làm đại soái
- Chương 231 - Tướng la sát xua quân tiến đánh
- Chương 232 - Bạc thua cãi cố phải ăn đòn
- Chương 233 - Vi Tiểu Bảo niệu xạ lộc đỉnh sơn
- Chương 234 - Hạ thành không mát một tên quân
- Chương 235 - Nịnh không phải đường bị quở trách
- Chương 236 - Trai la sát toàn là đồ bỏ
- Chương 237 - Lần đầu tiên nếm món Trung Hoa
- Chương 238 - Cuộc đàm phán phân chia cương giới
- Chương 239 - Triều đình đại kế chủ hòa bình
- Chương 240 - Phân cương giới Trung Hoa thắng lợi
- Chương 241 - Mao Thập Bát công khai thóa mạ
- Chương 242 - Phùng tích Phạm Hăm dâng cáo trạng
- Chương 243 - Giận lão Phụng lo mưu tẩy oán
- Chương 244 - Những âm mưu đánh tráo phạm nhân
- Chương 245 - Nghe vua phán, Tiểu Bảo kinh hồn
- Chương 246 - Đấng anh quân hiểu rõ gian mưu
- Chương 247 - Dựng cờ khởi nghĩa làm hoàng đế
- Chương 248 - Xuống Giang Nam ẩn tích mai danh (Hết)