Chương 102 - Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
Tám nhà sư kia đều là chấp sư tăng trong viện Giới Luật. Nhà sư đi đầu khom lưng thi lễ nói:
- Bạch sư thúc tổ. Trụ trì đại sư mời sư thúc tổ đến ngay. Vi Tiểu Bảo đáp:
- Ðược rồi. Ta hãy đi xem tiểu cô nương kia sống chết thế nào đã rồi sẽ đến đó. Nhà sư nói:
- Trụ trì đại sư đang chờ trong viện Giới Luật. Kính mời sư thúc tổ lên ngay. Vi Tiểu Bảo tức giận thóa mạ:
- Con mẹ nó. Ta đã bảo muốn đi coi vị cô nương xinh đẹp kia cái đã, ngươi không nghe thấy hay sao? Lúc bình thường Vi Tiểu Bảo tính tình hoà ái nhưng hiện giờ trong lòng nóng nảy, không nhịn được mở miệng thoá mạ ngay. Tám nhà sư ngơ ngác nhìn nhau, không dám cản trở đành vác giới đao đi theo sau. Vi Tiểu Bảo vừa tới thiền phòng ở Ðông viện đã hỏi ngay:
- Vị tiểu cô nương đó không chết chứ? Một vị cao tăng đáp:
- Khải bẩm sư thúc. Tiểu tăng đang cố gắng cứu chữa, mong rằng gỡ được sinh mệnh cho nữ thí chủ. Thiếu nữ áo lam đứng bên cửa sổ trỏ vào Vi Tiểu Bảo vừa khóc vừa mắng:
- Mọi việc đều do tên tiểu hoà thượng khốn kiếp này mà ra. Vi Tiểu Bảo nhìn thấy cô, thò lưỡi ra một cái rồi trở gót chạy đến Viện Cấm Giới thì thấy cửa viện mở rộng. Mấy chục nhà sư thị lập hai bên coi rất nghiêm trọng. Tám nhà sư đi kèm Vi Tiểu Bảo đồng thanh nói:
- Khải bẩm Phương trượng. Bọn đệ tử đã mời Hối Minh tăng đến. Vi Tiểu Bảo thấy tình trạng oai nghiêm không khỏi mắng thầm:
- Phải chăng đây là nơi thẩm vấn lão đại gia? Tổ bà nó! Làm gì mà khệnh khạng thế! Gã tiến vào đại đường thấy Phật tượng đang thắp 10 ngọn nến. Phương trượng Hối Thông đứng đầu ở mé tả. Một vị cao tăng to lớn đứng đầu mé hữu, không giận mà oai nghiêm. Lão chính là Trừng Thức thiền sư, thủ toạ viện Giới Luật. Bọn Tĩnh Thế, Tĩnh Thanh 4 người đứng ở phía dưới. Hối Thông thiền sư nói:
- Sư đệ. Làm lễ đức Như Lai đi! Vi Tiểu Bảo quỳ xuống lễ phật. Hối Thông lại hỏi:
- Câu chuyện ở ngoài quán đón khách thế nào? Phiền sư đệ nói cho thủ tọa viện Giới Luật nghe? Vi Tiểu Bảo đáp:
- Tiểu đệ nghe bọn chúng huyên náo liền chạy tới coi. Còn vì lẽ gì xảy ra náo loạn, tiểu đệ không hay. Tĩnh Thế? Ðầu đuôi thế nào các ngươi hãy nói đi! Tĩnh Thế vâng lời xoay mình lại thuật:
- Khải bẩm phương trượng cùng thủ toạ sư thúc. Bọn đệ tử 4 người nghe 2 nữ thí chủ đòi lên chùa liền vào quán đón khách dùng lời lẽ uyển chuyển giải thích cho 2 nữ thí chủ hay luật lệ bản tự từ trước tới nay không tiếp đãi nữ thí chủ. Nữ thí chủ lớn hơn hỏi:
- Nghe nói chùa Thiếu Lâm tự xưng là võ học chính tông.lại có 72 môn tuyệt kỹ đều là hạng vô địch đương thời. Bọn tiện thiếp đến coi cho biết lợi hại thế nào? Ðệ tử liền đáp:
- Tệ tự chẳng bao giờ dám xưng là võ công vô địch thiên hạ. Các môn phái trong thiên hạ đều có chỗ sở trường. Phái Thiếu Lâm đâu dám cuồng ngông tự đại. Hôi Thông đại sư nói:
- Ngươi giải thích như vậy là đúng sự thực và đắc thế! Tĩnh Thế kể tiếp:
- Nữ thí chủ kia cười lạt hỏi:
- Nếu thế phái Thiếu Lâm chỉ có hư danh. Mấy môn quyền cước mèo què không bõ làm trò cười hay sao? Ðệ tử đáp:
- Xin 2 nữ thí chủ cho hay ở môn phái nào và là cao đồ của vị tiền bối nào trong võ lâm? Hối Thông nói:
- Phải lắm! Hai cô gái đến bản tự sinh sự lại coi võ công bản phái không vào đâu thì tất lai lịch lớn lắm. cần phải hỏi cho rõ lai lịch bản phái của họ! Tĩnh Thế lại kể tiếp: Nữ thí chủ kia liền hỏi:
- Ngươi muốn biết môn phái cùng lai lịch của bọn ta ư? Cái đó dễ lắm, chỉ coi một cái là biết ngay. Ðột nhiên cô tát đệ tử cùng Tĩnh Thanh sư đệ 2 tát. Cô ta ra tay rất mau lẹ, đệ tử chưa kịp phòng bị nên không tránh khỏi, rất lấy làm xấu hổ. Tĩnh Thanh sư đệ hỏi:
- Sao 2 nữ thí chủ lại động thủ đánh người? Cô gái kia cười đáp:
- Các ngươi hỏi lai lịch môn phái, khẩu thuyết vô bằng. Ta ra tay để các người nhìn thấy là biết. Cô nói đến đây thì Hối Minh sư thúc tổ tới nơi. Trừng Thức thiền sư hỏi:
- Nữ thí chủ kia ra tay đánh người đã dùng thủ pháp gì? Tĩnh Thế, Tĩnh Thanh cúi đầu xuống thấp:
- Bọn đệ tử không nhìn rõ. Trừng Thức hỏi 2 nhà sư kia:
- Các ngươi không bị đánh có nhận ra thủ pháp của nữ thí chủ đó không? Hai nhà sư đáp:
- Bọn đệ tử chỉ nghe 2 tiếng "bốp, bốp" biết là 2 vị sư huynh bị đánh, dường như bàn tay và thân hình y không chuyển động. Trừng Thức nhìn Phương trượng chờ chỉ thị. Hối Thông ngẫm nghĩ một lát rồi nhìn chấp sự tăng nói:
- Ði mời 2 vị thủ tọa viện Ðạt Ma và Bát Nhã Ðường đến đây! Chẳng.mấy.chốc 2 vị thủ toạ tới nơi. Thủ toạ viện Ðạt Ma là Trừng Tâm đã cầm đầu Thập bát La hán lên Ngũ Ðài Sơn viện trợ chùa Thanh Lương và có mối giao tình với Vi Tiểu Bảo. Trừng Quan thiền sư, thủ tọa Bát Nhã Ðường là một vị lão tăng vào chùa tu hành từ lúc 10 tuổi, đến nay đã 80 mà chưa ra khỏi chùa 1 bước. Hai thủ toạ nhìn Phương trượng thi lễ. Hối Thông hỏi:
- Có 2 vị nữ thí chủ đến bản tự sinh sự, không hiểu họ ở môn phái nào. Hai vị kiến văn quảng bác nên mới mời tới đâu để cùng nhau nghiên cứu. Hối Thông đem thuật lại những việc đã qua. Trừng Tâm nói:
- Cả 4 tên sư diệt đều không thấy họ ra tay mà 2 người bị đánh 2 cái bạt tai. Môn võ công này trong "Thiên diệp thủ" đã có rồi. "Hồi phong chưởng " của phái Võ Ðương, "Lạc nhạn quyền" của phái Côn Luân, "Phi phụng thủ" của phái Không Ðộng cũng đề có thủ pháp này. Hối Thông hỏi:
- Y chỉ đánh 2 chưởng thì không thể nhận ra của môn phái nào được. Sư đệ? Tại sao sư đệ động thủ với chúng? Vi Tiểu Bảo đáp:
- Vì cô nương áo lam kia vặn trật tay 4.. 4 nhà sư. Hối Thông bảo:
- Phải rồi. Tay chân các ngươi bị vặn trật khớp trong trường hợp nào, nói tường tận cho các vị đây nghe đi. Lúc này Trừng Tâm đã coi kỹ tình hình tứ chi của các nhà sư bị trật khớp và hỏi cặn kẽ thủ pháp của nữ lang. Sau cùng lão hỏi Vi Tiểu Bảo:
- Xin hỏi sư thúc. Vị cô nương đó đã vặn trật 2 cánh tay của lão nhân gia như thế nào? Vi Tiểu Bảo đáp:
- Lão nhân gia bị nàng túm lấy cổ áo, lập tức toàn thân nhũn ra. Nàng nắm lấy chỗ này này.. Gã vừa nói vừa chỉ vào sau cổ. Trừng Tâm gật đầu nói:
- Ðó là huyệt đại truy, một yếu huyệt trong thân thể con người. Vi Tiểu Bảo nói tiếp:
- Ta xoay người lại để gạt cánh tay nàng ra liền bị nàng đánh một chưởng vào sau lưng. Lão... lão nhân gia trong lúc bối rối rụt tay về chụp loạn lên, thế nào lại chụp đúng ngực nàng. Nàng cũng hấp tấp vặn trẹo cánh tay lão nhân gia và đẩy té xuống đất..Nàng lại cầm dao chém loạn xà ngầu. Con mẹ nó! Giết người chẳng mất vốn lãi gì. Nàng quyết tâm mưu sát thân phu để trở thành một tiểu quả phụ. Quần tăng nghe hắn nói nhăng nói càn ngơ ngác nhìn nhau. Trừng Tâm đứng ở phía sau Vi Tiểu Bảo nhìn thấy áo tăng bào của gã bị chém 3 nhát, không khỏi giật mình kinh hãi hỏi:
- Y chém sư thúc 3 nhát đao, thương thế có nặng không? Vi Tiểu Bảo đắc ý, nhơn nhơn đáp:
- Ta nhờ có bảo y hộ thân nên chưa bị thương. Cô bé kia đâm ta không chết chắc phải một phen bở vía, tưởng võ công của lão nhân gia cao thâm khôn lường, liền quay về giữ thế thủ. Thực ra nàng có tấm dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường thì khi nào ta lại làm khó dễ với nàng... Hối Thông sợ Vi Tiểu Bảo tiếp tục nói tầm bậy nên gạt đi:
- Sư đệ. Bấy nhiêu là đủ rồi. Quần tăng đều hiểu ngay rằng sở dĩ nữ lang kia muốn tự tử chỉ vì cô bị Vi Tiểu Bảo chộp trúng ngực nên cô thẹn quá liều mình. Còn Vi Tiểu Bảo lúc đó mạng sống như treo trên đầu sợi tóc, cứ coi 3 vết đao trên tăng bào là cũng đủ biết. Trong cơn nguy cấp, gã rụt tay về chụp loạn xạ lên nắm bừa bất cứ bộ vị nào trên người địch nhân, điều đó quả là sự thực chứ không phải gã nói dối. Huống chi võ công gã kém cỏi, bị người ta bắt giũ rồi, dĩ nhiên gã thục thân cục cựa thì ra tay còn giữ quy củ thế nào được? Trừng Thức dịu nét mặt lại nói:
- Sư thúc. Lúc trước nghe nữ thí chủ kia mồm năm miệng mười nói là sư thúc không giữ môn quy, bần tăng cũng tưởng sư thúc cố tình phạm vào sắc giới. Nhưng thật ra đây chỉ là lúc tranh đấu mà vô tình gây nên tội lỗi chẳng thể bảo là phạm vào giới luật. Mời sư thúc ngồi. Trừng Thức nói rồi chính lão tay cầm ghế đặt dưới chỗ Hối Thông. Hành động này để tỏ ra Vi Tiểu Bảo không phạm lỗi thì Viện Giới Luật không thể khiển trách gã được. Gã lại là bậc tôn trưởng trong chùa nên nhà sư phải thủ lễ. Vi Tiểu Bảo cười hì hì ngồi xuống ghế. Trừng Thức thấy thái độ gã lăng mạn, khinh bạc, lại nói càn nói ẩu, không nhịn được nữa liền nghiêm nghị nói:
- Sư thúc tuy không phạm sắc giới nhưng khi thấy nữ thí chủ cũng nên cử chỉ thận trọng, giữ vẻ trang nghiêm mới khỏi mất phong độ của một vị cao tăng chùa Thiếu Lâm. Vi Tiểu Bảo cười đáp:
- Ta là một vị cao tăng thì hùng hùng hổ hổ, muốn làm gì thì làm, ai cả được ta? Hối Thông toan tìm lời khuyên bỗng nghe Trừng Quan nói:
- Chẳng có môn phái chi hết! Trìmg Tâm lấy làm kỳ hỏi:
- Phải chăng sư huynh bảo 2 nữ thí chủ kia không ở môn phái nào? Trừng Quan nói:
- Ðó là võ công học lén. Phàm cân thác cốt thử của 2 cô này bao gồm thủ pháp của 6 phái Thiếu Lâm, Võ Ðang, Côn Luân, Không Ðộng, Tuyết Sơn và Ðiểm Thương. Trừng Quan ngẫm nghĩ 1 lát rồi nói tiếp:
- Ba nhát đao chém trên lưng sư thúc gồm 3 thứ đao pháp của 3 phái Nga Mi, Thanh Thành và Sơn Tây. Võ công đã phức tạp mà lại không thuần túy thì chẳng có phái nào trong thiên hạ giống như vậy. Nguyên nhà sư Trừng Quan tuy chân không bước ra khỏi cửa chùa, nhưng đọc rất nhiều sách vở nên kiến văn mới quảng bác như vậy. Trong chùa Thiếu Lâm thì viện Ðạt Ma chuyên nghiên cứu thứ võ công mà chùa chưa biết rõ. Mấy chục vị cao tăng trong Bát Nhã Ðường, mỗi vị tinh thông võ công của môn phái khác Ðó là nguyên tắc có biết người biết mình mới đánh đâu thắng. đó. Cuối đời nhà Tuỳ quần tăng chùa Thiếu Lâm đã từng giúp Lý Thế Dân đánh dẹp Vương Thế Xung. Từ đó võ công phái này vang lừng thiên hạ. Hơn ngàn năm thịnh danh vẫn không hề suy giảm. Dĩ nhiên võ công của bản phái cực kỳ rộng lớn, lại rất mực tinh thâm nhưng Bát Nhã Ðường nghiên cứu các võ công của phái khác cũng là điều chủ yếu. Khi đã thông hiểu võ công của phái khác thì 1 là lấy chỗ sở trường của người để bổ xung chỗ khiếm khuyết của bản phái. Hai là khi tỷ đấu với nhĩmg tay cao thủ bên ngoài.thì khi mình đã biết rõ bản lĩnh của đối phương dĩ nhiên chiếm được phần tiện.nghi. Các đệ tử của phái Thiếu Lâm sau khi hành hiệp giang hồ về bái kiến bản môn trước hết phải đến Giới Luật Viện để bẩm báo không phạm tội lỗi gì. Ðồng thời có võ công nào của phái khác vi diệu cũng trinh các nhà sư trong Bát Nhã Ðường để ghi vào bút lục. Trải qua hơn ngàn năm liên tục như vậy nên võ công các phái khác trong thiên hạ chùa Thiếu Lâm đều thấy rõ ràng như trong lòng bàn tay. Dù chùa không tìm được người có tài trí tuyệt vời những cũng có thể lãnh đạo được quần hào võ lâm. Trừng Quan chuyên tâm nghiên cứu võ học, những việc ngoài đời chẳng hiểu tý gì. Suốt ngày lão suy nghĩ ngẩn ngơ nhưng khi ai hỏi đến võ công các phái thì lão phân tích 1 cách rất tinh vi..Văn nhân đọc sách quá nhiều thì thành con "mọt sách". Trừng Quan thiền sư ở chùa Thiếu Lâm lại chuyên nghiên cứu võ họ nên có thể gọi lão là "con mọt trong nghề võ". Trừng Quan thiền sư suốt ngày chỉ nghiên cứu phân tích các chiêu thức võ công cho đồng môn mà chưa tìm động thủ.một chiêu nào với người ngoài bao giờ. Nói về sự hiểu biết võ học thì khắp thiên hạ không ai bằng lão nên tất cả quần tăng đều rất kính phục. Các nhà sư nghe lão nói vậy đều rất kinh dị. Trừng Tâm hỏi:
- Té ra 2 vị cô nương này không ở trong môn phái nào. Vậy việc đối xử với họ rất dễ. Bây giờ chỉ cần cứu cô ta thoát chết rồi đưa họ ra khỏi chùa là không còn phải suy nghĩ gì nữa. Nhưng 2 cô còn nhỏ tuổi mà đã học được nhiều võ công của nhiều môn phái như vậy? Hãy nói trong mỗi môn phái họ chỉ cần học một chiêu cũng đã mất khá nhiều thời gian chứ không thể một sớm một chiều mà thành tựu. Dĩ nhiên về nguyên nhân này lão không thể giải thích được nên chỉ giương mắt và ngây người ra. Hối Thông phương trượng nói:
- Hai vị nữ thí chủ đó chắc là thông tuệ khác thường nên họ tập võ công rất mau lẹ, tưởng cũng là chuyện thường, chẳng có chi là kỳ dị. Chúng ta giải tán thôi. Phương trượng nói rồi đứng dậy. Trừng Quan mỉm cười nói:
- Ban đầu bần tăng cũng cho là trong võ lâm có 1 vị cao thủ nào đó truyền dạy tuyệt nghệ cho 2 cô nương còn nhỏ tuổi, cốt ý nhục mạ bản phái nên trong lòng ngấm ngầm kinh hãi. Chùa Thiếu Lâm hưởng thịnh danh hơn ngàn năm mà mất hết oai danh vi tay chúng ta thì thật là điều đáng buồn. Quần tăng đều gật đầu. Vi Tiểu Bảo bỗng lên tiếng:
- Theo nhận xét của ta thì võ công của phái Thiếu Lâm bất quá chỉ có vậy mà thôi! Hối Thông toan bước chân ra cửa, nghe gã nói thế quay đầu nhìn lại. Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Thanh Thanh, Tĩnh Thế. Các ngươi học võ đã bao nhiêu năm? Tĩnh Thế đáp:
- Ðệ tử đã học được 24 năm còn sư đệ Tĩnh Thanh được 22 năm. Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Ðúng lắm. Hai cô em, cô lớn bất quá 20 tuổi đi học chỗ này một chiêu, chỗ kia một thức, cái bản lãnh con mèo 3 chân mà đánh cho các mấy tay cao thủ chùa Thiếu Lâm đã rèn luyện võ công hơn 20 năm té đái vãi phân, sống không đỡ gạt được, chết không có đất chôn, cắm đầu chạy không thoát. Thế thì 1 chiêu, nửa thức của phái Côn Luân hay Võ Ðang gì đó đem so sánh với võ công chính tông của phái Thiếu Lâm chúng ta còn ghê gớm hơn nhiều. Bọn Hối Thông, Trừng Thức, Trừng Tâm đều cực kỳ bẽn lẽn. Mấy lời của Vi Tiểu Bảo tuy chẳng lọt tai chút nào nhưng trong lúc nhất thời khó mà giải thích được. Trừng Quan gật đầu nói:
- Sư thúc nói rất có lý. Có lý. Trừng Thức hỏi:
- Sao sư huynh lại bảo là có lý? Trừng Quan nó i:
- Muốn chiết giải "Phân thân thác cốt thủ" của 2 vị nữ thí chủ đó thực ra chẳng khó khăn gì, bọn tiểu hoà thượng vào hàng chữ thông thì dĩ nhiên rồi, chỉ e Trừng Thông là còn chưa đủ công lực. Quần tăng nghe Trừng Quan nói vậy đưa mắt nhìn nhau, lẳng lặng không lên tiếng nữa. Nên biết tăng lữ hiện nay ở hàng chữ "Trừng" có hơn 20 vị, chỉ một mình Trừng Thông là còn ít tuổi còn lại là đều đã ngoài 60. Phải mấy chục năm rèn luyện võ công mới đủ đối phó được với 2 thiếu nữ nhỏ tuổi thì dường như võ công chùa Thiếu Lâm chẳng lấy gì làm cao minh. Hối Thông giải thích:
- Võ công bản phái ban đầu rèn luyện rất bình thường, không có chi kỳ lạ, nhưng khi càng luyện càng đi vào chỗ cao thâm. Bản phái không cần sự mau chóng. Thời kỳ rèn luyện đầu tiên không bằng các phái khác mà thành như vậy. Trừng Thức, Trừng Tâm đồng thanh nói:
- Phương trượng nói phải lắm. Các nhà sư ra khỏi Giới Luật Viện rồi, Vi Tiểu Bảo lắc đầu quầy quậy. Trừng Quan chau mày ngẫm nghĩ rồi gục gặc cái đầu. Hối Thông, Trừng Tâm đưa mắt nhìn nhau nghĩ thầm:
- Một già một trẻ này đều là đồ ngu ngốc, mặc kệ chúng. Rồi ai nấy về phòng mình. Trừng Quan ngẩng đầu nhìn lá cây Ngân Hạnh lác đác rơi ngoài sân, ngơ ngẩn xuất thần một lát rồi ngó Vi Tiểu Bảo nói:
- Tiểu sư thúc. Sư diệt muốn đi coi vị nữ thí chủ đó xem tình trạng thế nào. Vi Tiểu Bảo cả mừng đáp:
- Phải đấy! Ta cùng đi với lão. Hai người đến thiền phòng ở Ðông viện. Nhà sư già trị thương cho nữ lang áo lục ra nghênh tiếp. Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Vị cô nương đó liệu có chết không? Lão tăng kia đáp:
- Xem chừng có thể trị chữa được, không đến nỗi uổng mạng. Vi Tiểu Bảo reo lên:
- Hay quá! Hay quá! Gã tiến vào thiền phòng thấy nữ lang áo lục đang nằm trên giường, 2 mắt nhắm.nghiền, mặt không còn 1 chút khí sắc, lợt lạt như tờ giấy. Ðầu cô băng bằng vải trắng. Tay phải thò ra khỏi chăn, 5 ngón tay nhỏ mà dài trắng như bạch ngọc. Ðầu ngón tay đều lúm đồng tiền. Vi Tiểu Bảo trong lòng rạo rực không nhịn được nữa, muốn tiến đến gần mân mê bàn tay cô. Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Mạch cô này còn chạy không? Ðồng thời gã vươn tay ra như thể cầm mạch. Thiếu nữ áo lam đứng cuối giường thấy Vi Tiểu Bảo tiến lại, cô tức giận lớn tiếng quát:
- Ðừng đụng vào người y. Cô thấy gã không rụt tay về liền thò tay trái ra chộp vào ngực gã. Trừng Quan giơ ngón tay giữa bật vào huyệt Dương Cốc tay trái thiếu nữ. Lão nói:
- Chiêu này của thí chủ là phép cầm nã của nhà họ Hắc ở Sơn Tây. Thiếu nữ áo lam biến chiêu rất mau lẹ. Cô rụt tay về, tiện đà huých khuỷu tay một cái. Trừng Quan lại bật ngón tay vào huyệt Tiểu Hải dưới khuỷu tay thiếu nữ. Thiếu nữ lại vung tay mặt lên đánh. Trừng Quan bật ngón tay giữa ra bức bách thiếu nữ phải thu chiêu về, lùi lại 1 bước. Nữ lang vừa kinh hãi, vừa tức giận vung song quyền như gió, chớp mắt đã đánh ra 7,8 chiêu. Trừng Quan gật đầu khen:
- Quyền thuật hay quá. Quyền thuật hay quá. Lão bật ngón tay 7,8 cái. Thiếu nữ la lên 1 tiếng "úi chao". Huyệt Thanh Lãnh Uyên bên cánh tay mặt cô bị trúng một chỉ. Cánh tay này không cục cựa được nữa. Cô phẫn nộ cất tiếng thoá mạ:
- Tử hoà thượng! Trừng Quan lấy làm kỳ hỏi:
- Ô hay! Bần tăng còn sống đây sao cô lại kêu bằng "Tử hoà thượng". Nếu bần tăng chết thì sao còn bật được ngón tay vào nữ thí chủ? Nữ lang thấy nhà sư võ công cao cường trong lòng không khỏi khiếp sợ nhưng miệng cô không chịu thua, mắng lại:
- Bữa nay lão còn sống nhưng ngày mai sẽ chết. Trừng Quan ngơ ngác hỏi:
- Sao nữ thí chủ lại biết thế? Chẳng lẽ nữ thí chủ có tài biết trước những việc sẽ xảy ra? Nữ lang hắng dặng 1 tiếng rồi nói:
- Bọn thầy chùa Thiếu Lâm đều miệng bôi mỡ, lưỡi trơn tuồn tuột. Cô cho là Trừng Quan giỡn cợt mình chứ có biết đâu nhà sư già này võ công cao cường mà chả hiểu gì về thế sự. Suốt đời lão không bước chân ra khỏi cửa chùa, các tăng lữ đều giữ nghiêm giới luật là không nói tầm bậy. Trước nay chưa ai nói với lão 1 câu giả dối, lão tưởng khắp thiên hạ không có chuyện gì giả dối. Lão nghe nữ lang nói vậy cũng tự hỏi:
- Chả lẽ trong đồ chay bữa nay cho nhiều dầu đậu quá? Lão đưa tay lên lau mồm lau miệng, uốn đầu lưỡi lại mà không hiểu thế nào là đầu lưỡi trơn tuột. Trừng Quan còn đang kinh ngạc, lại nghe thiếu nữ quát:
- Ra đi. Ðừng lắm miệng nữa làm kinh động đến y! Trừng Quan nói:
- Chúng ta đi thôi. Vi Tiểu Bảo ngơ ngẩn nhìn thiếu nữ nằm trên giường "ừ" 1 tiếng nhưng vẫn đứng yên. Thiếu nữ áo lam từ từ chuyển tới sau lưng gã, đưa tay đẩy 1 cái. Vi Tiểu Bảo vừa "ối" lên 1 cái đã bị hất ra khỏi phòng, ngã té huỵch xuống đất. Gã la rầm lên:
- úi chao! úi chao! Gã tưởng chừng bao nhiêu khớp xương trong mình đều rã rời, không bò dậy được nữa. Trừng Quan nói:
- Chiêu đó kêu bằng "Giang Hà Nhật Hạ" nguyên là chưởng pháp của phái Lao Sơn. Nữ thí chủ sử chưa đúng lắm. Lão ra khỏi phòng đỡ Vi Tiểu Bảo dậy nói tiếp:
- Sư thúc. Nữ thí chủ đẩy phát chưởng này ra, mình có 13 cách đối phó. Nếu không muốn cùng y tranh đấu thì trong 6 cách tránh né, dùng cách nào cũng được. Bằng muốn đánh lại thì có 7 cách là: Câu Uyển, Thác Ngoại, Chỉ Ðàn, Phản Ðiểm, Mã Tý, Tà cách và Ðảo Thích. Trong 7 môn này chỉ cần dùng 1 là đủ hoà giải. Vi Tiểu Bảo bị té nặng, cả sau lưng lẫn mông đít đều đau đớn cơ hồ không chịu nổi. Gã tức quá quát lên:
- Bây giờ lão mới nói thì còn làm gì được. Trừng Quan đáp:
- Dạ Dạ! Sư thúc dạy phải tâm. Sư diệt thật là có lỗi, giả sử sư diệt nói trước thì sư thúc không muốn làm khó dễ với nữ thí chủ mà chỉ né tránh cũng không đến nỗi bị ngã đau. Vi Tiểu Bảo động tâm nghĩ thầm:
- 2 cô này hung dữ quá. Mai đây nhìn thấy mặt chắc các cô lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay đánh mình thì khó lòng mà chống đỡ nổi. Ta cần nghĩ ra biện pháp nào để đối phó mới được.
- Chương 1 - Chốn phồn hoa bạo khách lần vào
- Chương 2 - Nghe tiếng khóc cường địch mắc mưu
- Chương 3 - Ba Hảo hán đại chiến quan binh
- Chương 4 - Vi Tiểu Bảo dùng mưu khích tướng
- Chương 5 - Có bản lĩnh mới là tay hào kiệt
- Chương 6 - Đồng giác quá giang, hảo tiễn xạ tượng
- Chương 7 - Trong tiểu quán Vi, Mao bị bắt
- Chương 8 - Uống nhiều thuốc Hải công hư mắt
- Chương 9 - Vi Tiểu Bảo lừng danh đánh bạc
- Chương 10 - Hết đánh bạc lại đánh đô vật
- Chương 11 - Hải Lão Công mưu đồ đánh cắp ngự thư
- Chương 12 - Vi Tiểu Bảo dò la Hải Lão
- Chương 13 - Tiểu Hào Kiệt thám thính thư phòng
- Chương 14 - Tiểu Huyền Tử bại lộ hành tung
- Chương 15 - Vua Khang Hy quyết chí trị quyền thần
- Chương 16 - Đại từ đại bi thiên diệp thủ
- Chương 17 - Tiểu Anh Hùng cứu giá bắt cường thân
- Chương 18 - Phủ Thiếu Bảo điều tra kinh phật
- Chương 19 - Sách Ngạch Đồ bàn cách chia tiền
- Chương 20 - Sợ lộ tẩy Vi Tiểu Bảo kinh hồn
- Chương 21 - Người trên núi ngũ đài
- Chương 22 - Âm mưu kỳ bí chốn hoàng cung
- Chương 23 - Cuộc đấu kinh hồn
- Chương 24 - Vi Tiểu Bảo trổ tài ứng biến
- Chương 25 - Khang Thân Vương trao tặng thần câu
- Chương 26 - Trong nhà lao Ngao Bái vong thân
- Chương 27 - Thanh Mộc đường quần hùng tế điện
- Chương 28 - Hai phe quan lý tranh Hương chủ
- Chương 29 - Vi Tiểu Bảo chơi khăm Đại Hán
- Chương 30 - Vi Tiểu Bảo vào thiên địa hội
- Chương 31 - Vi Tiểu Bảo nối ngôi Hương chủ
- Chương 32 - Trần cận nam dặn dò kế hoạch
- Chương 33 - Trong quán trà đồng hội đưa tin
- Chương 34 - Tiểu Hương chủ trá hình công tử
- Chương 35 - Xót huynh trưởng Nhị Hiệp khóc ròng
- Chương 36 - Bất đồng chính kiến đang bạn ra thù
- Chương 37 - Hồi Xuân Đường phát sinh đại biến
- Chương 38 - Tiền Lão Bản bày mưu giấu quận chúa
- Chương 39 - Vi Tiểu Bảo lần mò huyệt đạo
- Chương 40 - Tấm dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường
- Chương 41 - Điểm đầu tóc để coi bản lãnh
- Chương 42 - Tề Nguyên Khải trổ tài thần võ
- Chương 43 - Bình Tây Vương hiệu lịnh nghiêm minh
- Chương 44 - Trộm kinh rồi bị phỗng tay trên
- Chương 45 - Vi Tiểu Bảo giằng co Quận Chúa
- Chương 46 - Trong hoàng cung xảy biến lúc canh khuya
- Chương 47 - Tiểu Công công giỡn cợt giai nhân
- Chương 48 - Vi Tiểu Bảo ba phen gặp nạn
- Chương 49 - Bốn công công chết vì tham bạc
- Chương 50 - Hóa Cốt Miên Chưởng đả thương Tiểu Bảo
- Chương 51 - Tiểu hoàng đế đoán việc như thần
- Chương 52 - Chẳng để ai mua chuộc lòng người
- Chương 53 - Quế công công song thủ bão giai nhân
- Chương 54 - Nghe trẻ ba hoa, ông già ngơ ngác
- Chương 55 - Diệu kế bằng ba Gia Cát Lượng
- Chương 56 - Phải chăng hai vợ chồng nổi cơn ghen?
- Chương 57 - Kế chưa thành đã sinh biến cố
- Chương 58 - Trăm tội đổ lên đầu thái giám
- Chương 59 - Người áo xanh thình lình xuất hiện
- Chương 60 - Thần Trảo giết người không dấu vết
- Chương 61 - Theo đức vua vào cung Thái hậu
- Chương 62 - Giết Liễu Yến mau chân lánh nạn
- Chương 63 - Cung Từ Ninh xảy ra cuộc phong ba
- Chương 64 - Tiểu công công thổ lộ chân tình
- Chương 65 - Vua Khang Hy mở cuộc điều tra
- Chương 66 - Từ Thiên xuống hộ tống hai cô
- Chương 67 - Bạch điếm bỗng trở thành hắc điếm
- Chương 68 - Đào Hồng Anh hé màn bí mật
- Chương 69 - Pho Kinh Phật có gì bí ẩn
- Chương 70 - Lửa hờn ghen đốt cháy tâm can
- Chương 71 - Ngô Lập Thân thóa mạ Nhất Chu
- Chương 72 - Những chuyện hãi hùng trong quỷ cốc
- Chương 73 - Trong nhà ma gặp lũ hung tàn
- Chương 74 - Trong quỷ ốc quần hùng mất tích
- Chương 75 - Tưởng ma quỷ hóa ra người đẹp
- Chương 76 - Tam thiếu nhưng bản lĩnh cao thâm
- Chương 77 - Song nhi đả bại bọn Lạt ma
- Chương 78 - Lũ hung tàn náo động thiền môn
- Chương 79 - Chùa Thanh Lương gặp hồi đại nạn
- Chương 80 - Chủ bộc lo mưu cứu lão hoàng gia
- Chương 81 - Ai ai cũng vậy hà tất phải đi tu
- Chương 82 - Dời chùa Linh Cảnh gặp đầu bà
- Chương 83 - Ủy Tôn giả chiếm đoạt chương kinh
- Chương 84 - Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
- Chương 85 - Tiểu cô nương đốc chiến quần hùng
- Chương 86 - Cùng người đẹp viếng đảo thần tiên
- Chương 87 - Lục Tiên sinh thử tài Vi Tiểu Bảo
- Chương 88 - Học khoa đẩu văn kêu trời như bọng
- Chương 89 - Thần long giáo trừng trị nghịch đồ
- Chương 90 - Tiểu Bạch Long lên làm Bạch Long sứ
- Chương 91 - Bạch Long sứ chấp chưởng Ngũ Long lệnh
- Chương 92 - Vợ chồng giáo chủ truyền võ công
- Chương 93 - Vi Tiểu Bảo trở về hoàng cung
- Chương 94 - Công nương đòi tỷ võ với hoàng huynh
- Chương 95 - Bị đòn đau trả hận đánh công nương
- Chương 96 - Tiểu thái giám đả thương công chúa
- Chương 97 - Dùng ngũ long lệnh hăm Thái Hậu
- Chương 98 - Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
- Chương 99 - Cờ gian bạc lận gieo "mười tịt"
- Chương 100 - Vi Tiểu Bảo phen này bị vố to
- Chương 101 - Nhà sư mê gái bị đòn đau
- Chương 102 - Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
- Chương 103 - Vi Tiểu Bảo học đòi làm trưởng giả
- Chương 104 - Tiểu sư thúc chỉ điểm trừng quang
- Chương 105 - Sư trừng quan truyền thụ phép niêm hoa
- Chương 106 - Đại từ bi điểm hóa người ngang ngược
- Chương 107 - Vì mỹ nhân rèn luyện võ công
- Chương 108 - Dương Dật Chi lên tiếng giải vây
- Chương 109 - Ngắm dương liễu nhớ nàng áo lục
- Chương 110 - Trong tiểu miếu quân tăng nghị luận
- Chương 111 - Dùng mưu cao giải cứu Lão hoàng gia
- Chương 112 - Ngoài hiên viện chúa tôi tâm sự
- Chương 113 - Thay Lạt Ma bảo vệ Phụ Hoàng
- Chương 114 - Bạch Y Ni thống khóc Tiên Quân
- Chương 115 - Ni cô hai dạo lẻn vào cung
- Chương 116 - Bạch Y Ni mở cuộc điều tra
- Chương 117 - Những điều bí ẩn từ từ ló dạng
- Chương 118 - Mê người đẹp hết lòng hầu hạ
- Chương 119 - Giết địch nhân cứu nguy sư thái
- Chương 120 - Trông người không khỏi tủi thân hèn
- Chương 121 - Tiểu Bảo già gan cứu mỹ nhân
- Chương 122 - Tiểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
- Chương 123 - Tiểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
- Chương 124 - Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
- Chương 125 - Quần hùng mở đại hội trừ gian
- Chương 126 - Vi Tiểu Bảo chơi khăm tình địch
- Chương 127 - Tiểu hoàng đế mở cuộc điều tra
- Chương 128 - Hạ tình địch mấy phen thi kế
- Chương 129 - Trong từ đường cử hành hôn lễ
- Chương 130 - Lũ man mọi đột kích quần hùng
- Chương 131 - Lũ man mọi đột lích quần hùng (tiếp)
- Chương 132 - Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
- Chương 133 - Giả Thái Hậu bại lộ hành tung
- Chương 134 - Trịnh công tử kết án Trần gia
- Chương 135 - Quan tài còn đó người đâu mất
- Chương 136 - Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả
- Chương 137 - Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
- Chương 138 - Tứ hôn sứ mắc mưu công chúa
- Chương 139 - Tiểu Thái Giám thành Giả phò mã
- Chương 140 - Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
- Chương 141 - Bốn phe câu kết chia thiên hạ
- Chương 142 - Vi Tiểu Bảo dò la động tĩnh
- Chương 143 - Vào Vương phủ đánh tráo kinh thư
- Chương 144 - Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
- Chương 145 - Công chúa diễn kịch rất thần tình
- Chương 146 - A Kha hành thích Ngô Tam Quế
- Chương 147 - Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
- Chương 148 - A Kha chẳng biết đi đâu mất
- Chương 149 - Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
- Chương 150 - Sờ mũi làm cho người phát sợ
- Chương 151 - Hào kiệt khôn qua ải má hồng
- Chương 152 - Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
- Chương 153 - Ngự tiền thị vệ bị hành hung
- Chương 154 - Lão hương nông bản lĩnh kinh người
- Chương 155 - Trong sòng bạc chạm chán cừu nhân
- Chương 156 - Cao Tôn Giả phát chiêu kỳ quái
- Chương 157 - Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
- Chương 158 - Có lý đâu đường đột giai nhân
- Chương 159 - Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
- Chương 160 - Song nhi xuất hiện giữa phong ba
- Chương 161 - Thần hành bách biến có một không hai
- Chương 162 - Vi tiểu bảo tấu trình sứ mạng
- Chương 163 - Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
- Chương 164 - Để phụ nhân xen vào quốc sự
- Chương 165 - Tiểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
- Chương 166 - Cao Tôn giả chết đi sống lại
- Chương 167 - Vi đô thống mở cuộc điều tra
- Chương 168 - Vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
- Chương 169 - Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
- Chương 170 - Song nhi giải cứu Vi đô thống
- Chương 171 - Núi lộc đỉnh cường nhân chiếm đóng
- Chương 172 - Những diễn biến cực kỳ đột ngột
- Chương 173 - Theo Tô Phi Á sang nước La Sát
- Chương 174 - Vi Tiểu Bảo bày mưu thoán đế
- Chương 175 - Vương công la sát cũng hai bè
- Chương 176 - Tam Phiên Dâng biểu thử lòng vua
- Chương 177 - Miệng nói huênh hoang khéo đặt bày
- Chương 178 - Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
- Chương 179 - Triệu Lương Đồng bày binh bố trận
- Chương 180 - Ngựa tốt vụng nuôi thành ngựa xấu
- Chương 181 - Lại dẫn tình nhân vào tẩm điện
- Chương 182 - Thấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
- Chương 183 - Giết Tư Đồ Lại gặp quan binh
- Chương 184 - Phái vương ốc gia nhập thiên địa hội
- Chương 185 - Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
- Chương 186 - Tiểu bảo trùng hội viện lệ xuân
- Chương 187 - Mẹ ngủ say con dấu xiên y
- Chương 188 - Trên đời được mấy anh hùng chặt tay
- Chương 189 - Bịa chuyên hoang đường mong thoát chết
- Chương 190 - Trong kỹ viện cùng nhau kết nghĩa
- Chương 191 - Tam tiếu nhân duyên cửu vĩ hồ
- Chương 192 - Thiên hạ đại loạn, quần thư hồn chiến
- Chương 193 - Mục Võ quân thượng, đại nghịch bất đạo
- Chương 194 - Muốn làm nên sự nghiệp anh hùng
- Chương 195 - Di hoa tiết mộc, nhất tiễn song điêu
- Chương 196 - Vi khâm sai từ biệt mẫu thân
- Chương 197 - Người mang bệnh hoạn đó là ai?
- Chương 198 - Chửi địch nhân nhiều trò quái dị
- Chương 199 - Thấy thư giả cũng tin là thật
- Chương 200 - Trước linh sàng đại nhân đền tội
- Chương 201 - Tìm địch nhân theo dõi hành tung
- Chương 202 - Quả xứng danh hào kiệt đương thời
- Chương 203 - Quy tân thụ múa kiếm cắt bào
- Chương 204 - Lộ cơ mưu tìm lời gạ gẫm
- Chương 205 - Tiểu hoàng đế chặt đầu phò mã
- Chương 206 - Đọc bản tâu long nhan hớn hở
- Chương 207 - Ba thích khách giết lầm gian tặc
- Chương 208 - Có bao giờ thầy lại giết trò?
- Chương 209 - Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
- Chương 210 - Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
- Chương 211 - Lại dụng kế rùa đen thoát xác
- Chương 212 - Những bạn hữu đều người nghĩa khí
- Chương 213 - Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
- Chương 214 - Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
- Chương 215 - Trên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
- Chương 216 - Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
- Chương 217 - Kẻ vô ân ám hại Trần Công
- Chương 218 - Muốn giết người ngây ngô giả điếc
- Chương 219 - Vung khoái đao hạ sát sáu mạng người
- Chương 220 - Tìm đường nhớ tới chuyện Dương Châu
- Chương 221 - Nghe hô hoán Tiểu bảo kinh hồn
- Chương 222 - Thông cật đảo quần hào đại đổ
- Chương 223 - Hoạt quốc bảo đi đâu mất biến
- Chương 224 - Mắng Thi lang là đứa Hán gian
- Chương 225 - Đánh người ngoại quốc
- Chương 226 - Muốn đến Đài Loan, hạ thuyết từ
- Chương 227 - Đổi thông cật đảo thành điếu ngư đảo
- Chương 228 - Cuộc đông tiến của quân La Sát
- Chương 229 - Tưởng hồn ma hóa ra người sống
- Chương 230 - Thống lĩnh ba quân làm đại soái
- Chương 231 - Tướng la sát xua quân tiến đánh
- Chương 232 - Bạc thua cãi cố phải ăn đòn
- Chương 233 - Vi Tiểu Bảo niệu xạ lộc đỉnh sơn
- Chương 234 - Hạ thành không mát một tên quân
- Chương 235 - Nịnh không phải đường bị quở trách
- Chương 236 - Trai la sát toàn là đồ bỏ
- Chương 237 - Lần đầu tiên nếm món Trung Hoa
- Chương 238 - Cuộc đàm phán phân chia cương giới
- Chương 239 - Triều đình đại kế chủ hòa bình
- Chương 240 - Phân cương giới Trung Hoa thắng lợi
- Chương 241 - Mao Thập Bát công khai thóa mạ
- Chương 242 - Phùng tích Phạm Hăm dâng cáo trạng
- Chương 243 - Giận lão Phụng lo mưu tẩy oán
- Chương 244 - Những âm mưu đánh tráo phạm nhân
- Chương 245 - Nghe vua phán, Tiểu Bảo kinh hồn
- Chương 246 - Đấng anh quân hiểu rõ gian mưu
- Chương 247 - Dựng cờ khởi nghĩa làm hoàng đế
- Chương 248 - Xuống Giang Nam ẩn tích mai danh (Hết)