Tập 2 - Chương 11 - Những người da đỏ trong ngôi nhà
Một buổi sáng, Bố đi săn thật sớm.
Bữa đó Bố đã tính ở nhà đóng giường. Khi Bố khuân ván ra thì Mẹ bảo buổi chiều không còn thịt ăn. Thế là Bố dựng những tấm ván vào vách và lấy cây súng xuống.
Jack cũng muốn đi săn. Ánh mắt nó nhìn Bố như nài nỉ cho nó đi theo và những tiếng rên rỉ từ trong ngực run run thoát ra khỏi họng khiến Laura gần như muốn khóc theo nó. Nhưng Bố xích nó vào chuồng ngựa. Bố nói với nó:
- Không được đâu, Jack. Con phải ở lại để canh chừng nhà.
Rồi Bố dặn Mary và Laura:
- Không được thả nó, nghe, các con gái.
Jack tội nghiệp đành nằm xuống. Thật không dễ chịu gì khi bị xích và nó cảm thấy điều này rất rõ. Nó quay đầu đi không nhìn theo Bố đang rời xa với cây súng trên vai. Bố đi xa thêm xa mãi cho tới khi mất hút hẳn vào đồng cỏ và biến mất.
Laura cố an ủi Jack nhưng nó không thể khuây khoả. Càng nhớ tới sợi xích, nó càng cảm thấy tồi tệ hơn. Laura tìm cách cổ vũ nó nhảy nhót, nô rỡn nhưng nó càng ủ rũ hơn.
Cả Mary lẫn Laura đều thấy không thể rời xa Jack trong lúc nó buồn bực. Thế là suốt buổi sáng, hai cô bé ngồi lì bên chuồng ngựa. Hai cô sờ mõm, vuốt đầu, gãi tai nó và nói với nó là các cô buồn như thế nào khi thấy nó bị xích. Nó khẽ liếm tay các cô bé nhưng vẫn rất khó chịu.
Đang tựa đầu vào gối Laura nghe cô nói, đột nhiên nó đứng phắt dậy gừ lên một tiếng gừ hung hãn. Lông cổ nó dựng lên và cặp mắt đỏ ngầu.
Laura kinh hãi. Từ trước tới giờ, Jack chưa hề gầm gừ với cô. Cô nhìn xéo qua vai theo hướng nhìn của Jack và chợt thấy hai người đàn ông man rợ, mình trần đang đi tới, người nọ nối sau người kia trên con đường mòn của người da đỏ.
Cô bật kêu lên:
- Coi kìa, Mary!
Mary cũng đã nhìn thấy.
Đó là hai người cao, gầy, có vẻ dữ tợn. Da họ nâu đỏ. Đầu họ giống như một chóp mũ do một túm tóc kết lại dựng thẳng và ở cuối gắn những chiếc lông chim. Mắt họ đen, lạnh lẽo và loé sáng như mắt rắn.
Họ tới gần hơn và gần hơn nữa. Rồi họ đi khuất khỏi tầm nhìn qua phía bên kia nhà.
Laura xoay đầu và Mary cũng làm vậy nhìn về phía những con người khủng khiếp kia xuất hiện, khi họ đã đi vượt khỏi ngôi nhà.
Mary thì thầm:
- Người da đỏ!
Laura rùng mình. Một cảm giác kì lạ nổi lên khắp người và xương ống chân cô như muốn sụm xuống. Cô muốn ngồi xuống, nhưng cố đứng nhìn để chờ thấy những người da đỏ đi vượt qua khỏi căn nhà. Những người da đỏ không hề hiện ra.
Suốt thời gian đó Jack liên tục gầm gừ. Lúc này nó im tiếng nhưng lồng lộn giằng kéo sợi dây xích. Mắt nó đỏ ngầu, mép cuốn về phía sau và trọn lớp lông trên lưng dựng tua tủa. Nó nhảy chồm chồm, cào bới đất, muốn thoát khỏi sợi dây xích. Laura mừng là sợi dây xích đã giữ được nó ở với đó với cô.
Cô thì thào với Mary:
- Có Jack ở đây. Jack sẽ không để cho họ đụng tới mình đâu. Mình sẽ không sao nếu cứ ngồi sát bên Jack.
Mary bỗng thì thầm:
- Họ vào nhà rồi. Họ vào nhà với Mẹ và Carrie.
Thế là Laura đảo lộn hết. Cô thấy phải làm một điều gì đó. Cô không biết những người da đỏ kia đang làm gì Mẹ và bé Carrie. Trong nhà không hề nổi lên một tiếng động nào.
Cô kinh hoàng hổn hển:
- Ồ, họ đang làm gì Mẹ vậy!
Mary thì thầm:
- Ô, chị không biết!
Giọng Laura khan đi:
- Em thả Jack ra, Jack sẽ giết họ.
Mary nói:
- Bố đã dặn không được thả.
Cả hai đều kinh hoảng vì đã nói lớn tiếng, lại chụm đầu sát nhau, nhìn về phía căn nhà và thì thào. Laura nói:
- Bố đâu biết có người da đỏ tới.
Mary nói gần như đang khóc:
- Bố đã dặn là không được thả Jack.
Laura nghĩ tới bé Carrie và Mẹ bị nhốt kín trong nhà cùng với những người da đỏ kia. Cô nói:
- Em sẽ giúp Mẹ!
Cô chạy tới hai bước rồi ngập ngường, quay lại và phóng như bay tới bên Jack. Cô cuống cuồng chụp lấy nó và áp vào chiếc cổ mạnh mẽ đang thở hổn hển của nó. Jack sẽ không để bất kì thứ gì đụng tới cô.
Mary thì thầm:
- Mình không thể để Mẹ ở đó một mình được.
Cô đứng tại chỗ, run lên bần bật. Khi sợ hãi, Mary không thể nào cất nổi tay chân.
Laura áp mặt sát hơn vào Jack và ôm ghì nó thật chặt.
Rồi hai tay cô bỗng buông ra. Hai nắm tay xiết chặt, cô nhắm mắt, chạy thật xa về phía căn nhà.
Cô vấp ngã và mắt mở thao láo. Cô đứng bật dậy và vùng chạy tiếp trước khi kịp suy nghĩ. Mary đã theo sát phía sau. Cả hai chạy tới cửa. Cửa mở và cả hai lọt vào nhà không một tiếng động.
Những người man rợ mình trần đứng bên lò bếp. Mẹ đang khom mình trên đống lửa, nướng một thứ gì đó. Carrie vòng cả hai tay đeo lấy váy Mẹ và vùi đầu vào trong các nếp gấp.
Laura chạy về phía Mẹ nhưng vừa tới gần lò bếp cô đã cảm thấy một mùi nồng nặc khủng khiếp bốc lên và cô nhận ra mấy người da đỏ. Như một tia chớp, cô nép vào sau tấm ván dài hẹp dựng sát vách.
Tấm ván chỉ vừa đủ rộng để che kín cặp mắt cô bé. Nếu cô giữ đầu thẳng bất động và áp mũi vào tấm ván, cô sẽ không thể trông thấy những người da đỏ. Và như thế, cô cảm thấy an toàn hơn. Nhưng cô không thể giữ cho đầu không cục cựa, dù chỉ một chút xíu thành thử một mắt cô vẫn hở ra ngoài và cô có thể nhìn thấy những người man rợ.
Trước tiên, cô nhìn thấy những chiếc giày bằng da nai. Rồi tới những ống chân nâu đỏ, trần trụi quấn dây đứng thẳng. Quanh eo mỗi người đều buộc một sợi dây da, phía trước lủng lẳng bộ da của một con thú nhỏ. Bộ da có sọc vằn đen trắng và lúc này thì Laura hiểu cái mùi khó chịu nồng nặc kia toả ra từ đây. Đó là những bộ da chồn hôi sống. Trong mỗi bộ da chồn hôi cắm một con dao giống như con dao săn của Bố và một cây búa giống cây búa của Bố, xương sườn của họ tạo thành những lằn gợn ở hai bên thân hình để trần. Những cánh tay họ gấp lại khoanh trước ngực. Cuối cùng Laura lại nhìn thấy gương mặt họ và cô chúi nhanh vào sau tấm ván.
Gương mặt họ táo tợn, hung hãn và khủng khiếp với những con mắt đen loé sáng. Phần đầu trên trán và trên tai của những người man rợ này không có một cọng tóc. Nhưng ngay giữa đỉnh đầu họ là một túm tóc đứng thẳng. Túm tóc có một sợi dây quấn quanh và mấy sợi lông chim cắm chính giữa.
Khi Laura lại ngó lén ra ngoài từ sau tấm ván, cả hai người da đỏ đều đang nhìn thẳng về phía cô. Tim cô nhảy lên tận họng và chặn nghẹt cô bằng những tiếng đập thình thịch. Người da đỏ không hề nhúc nhích, ngay cả một múi thịt trên mặt cũng bất động. Chỉ riêng cặp mắt anh ta loé sáng và chiếu thẳng về phía cô. Laura không dám đụng đậy. Cô cũng không dám thở nữa.
Một người bỗng phát ra hai tiếng ngắn, gay gắt trong họng. Người kia cũng phát ra một tiếng tương tự như tiếng "A". Laura lại dấu mắt vào phía sau tấm ván.
Cô nghe thấy Mẹ mở nắp chiếc lò nướng bánh. Cô nghe thấy mấy người da đỏ ngồi xổm trước lò bếp. Một lát sau cô nghe thấy họ đang ăn.
Laura nhìn lén rồi thụt nấp rồi lại nhìn lén trong lúc những người da đỏ ăn bánh bột bắp do Mẹ nướng. Họ ăn từng mẩu và lượm cả những mảnh vương vãi. Mẹ đứng vuốt ve trên đầu bé Carrie và quan sát họ. Mary đứng sát sau Mẹ và níu chặt ống tay áo Mẹ.
Laura gần ngất xỉu vì nghe tiếng dây xích Jack kêu loảng xoảng. Jack vẫn đang cố tìm cách thoát ra.
Khi mọi vụn bánh đã hết nhẵn, những người da đỏ đứng lên. Mùi da chồn hôi xông lên dữ hơn khi họ chuyển động. Một người lại phát lên những âm thanh gay gắt trong họng. Mẹ nhìn anh ta bằng cặp mắt mở lớn, không nói một điều gì. Một người xoay tròn, người kia cũng xoay tròn theo và họ bước qua nền nhà, ra khỏi cửa. Bàn chân họ không gây một tiếng động nào.
Mẹ trút một hơi thở dài, thật dài. Mẹ ôm chặt Laura một bên tay và tay kia ôm chặt Mary và ba mẹ con cùng nhìn qua cửa sổ theo dõi những người da đỏ đang rời xa, người nọ nối sau người kia trên lối mòn dẫn về phía tây. Rồi Mẹ buông người xuống giường, ôm Laura và Mary chặt hơn và run bần bật. Mẹ giống như đang bệnh.
Mary hỏi:
- Mẹ có bệnh không, Mẹ?
Mẹ đáp:
- Không. Mẹ chỉ cảm ơn vì họ đã đi xa.
Laura nhăn mũi, nói:
- Họ bốc mùi thật khủng khiếp.
Mẹ nói:
- Đó là mùi những tấm da chồn mà họ mang.
Rồi các cô bé kể cho Mẹ nghe đã bỏ Jack ra sao để chạy vào nhà vì sợ rằng những người da đỏ hại Mẹ và bé Carrie. Mẹ khen các cô là những cô gái nhỏ can đảm của Mẹ.
Mẹ nói:
- Bây giờ mình phải lo bữa ăn thôi. Bố chắc cũng sắp về và phải lo sẵn bữa ăn cho Bố. Mary lấy củi giúp Mẹ, còn Laura lo bày bàn ăn.
Mẹ xắn cao tay áo, rửa tay rồi trộn bột bánh trong lúc Mary mang củi tới và Laura sắp xếp bàn ăn. Cô bày một đĩa nhôm với dao, nĩa, một chiếc ly cho Bố và bày y hệt cho Mẹ rồi đặt cho bé Carrie một chiếc ly nhỏ bên cạnh Mẹ. Cô bày tiếp dĩa nhôm, dao, nĩa cho mình và Mary nhưng chỉ có một chiếc ly chung cho cả hai đặt giữa hai chiếc dĩa.
Mẹ nhào bột với nước làm thành hai ổ bánh, mỗi ổ đều mang hình một nửa vòng tròn. Mẹ đặt hai ổ bánh vào lò nướng, xếp những cạnh thang của chúng sát nhau rồi ép bàn tay làm phẳng mặt trên các ổ bánh. Bố thường nói Bố không đòi một vị ngọt nào khác khi thấy dấu tay của Mẹ trên các ổ bánh.
Laura khó bày bàn nổi khi Bố xuất hiện. Bố đặt một con thỏ lớn và hai con gà gô mái ở ngoài cửa, bước vào đặt súng trên nóc. Laura chạy ùa tới túm lấy Bố cùng lên tiếng 1 lúc.
Bố xoa tóc các cô, hỏi:
- Cái gì vậy? Cái gì vậy? Da đỏ hả? Vậy là cuối cùng thì con đã thấy người da đỏ rồi, phải không, Laura? Bố thấy họ có một trại nhỏ trong thung lũng phía tây. Những người da đỏ tới nhà mình hả, Caroline?
Mẹ đáp:
- Đúng thế, Charles, có hai người. Em rất tiếc là họ đã lấy hết thuốc hút của anh và ăn mất khá nhiều bột bắp. Họ chỉ vào chỗ bột và ra dấu cho em phải nướng cho họ một phần. Em sợ. Ô, Charles! Em sợ!
Bố nói với Mẹ:
- Em đã làm đúng. Chúng ta không nên gây thù oán với bất kì người da đỏ nào.
Rồi Bố nói:
- Gớm! Cái mùi ghê quá!
Mẹ nói:
- Họ đều mang da chồn hôi sống. Và đó cũng là tất cả thứ mà họ mang trên người.
Bố nhắc:
- Chắc phải nghẹt thở lúc họ ở đây.
- Đúng vậy, Charles. Mình còn ít bột quá.
- Ồ, không sao. Dù thế, mình vẫn còn đủ để cầm cự một thời gian. Còn thức ăn thì đang chạy nhảy khắp xứ. Đừng lo, Caroline.
- Nhưng họ lấy tất cả thuốc hút của anh.
- Đừng bao giờ bận tâm về điều đó. Anh sẽ ngưng huts cho tới khi có dịp làm một chuyến đi tới Independence. Điều chính là đã có cách giao dịch tốt với những người da đỏ. Mình đâu có muốn bị đánh thức dậy vào một đêm nào đó bằng tiếng la hú của một bầy...
Bố vội ngưng lại. Laura thèm nghe muốn chết cái điều mà Bố toan nói ra. Nhưng môi Mẹ bậm lại và Mẹ khẽ lắc đầu với Bố.
Bố nói:
- Mary và Laura tới đây. Mình sẽ lột da con thỏ này và vặt lông mấy con gà gô trong lúc chờ nướng bánh. Mau lên! Bố đang thèm ăn như một con sói.
Hai cô bé ngồi bên đống gỗ giữ nắng gió và xem Bố làm mọi việc với con dao săn. Con thỏ lớn bị bắn xuyên qua mắt còn hai con gà gô mái thì bay mất đầu. Bố bảo là chúng không bao giờ biết được cái gì đã đập vào chúng.
Laura giữ một mép da thỏ trong lúc con dao bén ngót của Bố tách nó rời khỏi khối thịt. Bố nói:
- Bố sẽ ướp muối miếng da này và treo nó phía ngoài vách cho khô. Nó sẽ biến thành một chiếc nón da ấm áp cho một cô gái nhỏ vào mùa đông tới.
Laura vẫn không thể nào quên được mấy người da đỏ. Cô hỏi Bố liệu các cô thả Jack thì nó có cắn mấy người da đỏ đó không.
Bố buông con dao, hỏi lại bằng một giọng khiếp hãi:
- Các con đã tính thả Jack ra, hả?
Đầu Laura cúi xuống và cô thì thào:
- Dạ, Bố!
Giọng Bố càng trở nên khiếp hãi hơn:
- Kể cả sau khi Bố đã dặn các con không được làm thế sao?
Laura không lên tiếng nổi còn Mary nói như nghẹt thở:
- Dạ, Bố!
Bố im lặng một hồi. Rồi Bố trút một hơi thở dài hệt như Mẹ đã thở ra khi những người da đỏ đi khỏi.
Bố lên tiếng vẫn bằng cái giọng kinh hoàng:
- Từ nay về sau, các con phải luôn nhớ làm theo lời Bố. Ngay cả ý nghĩ làm trái lời Bố cũng không nên có. Các con nghe rõ không?
Laura và Mary cùng đáp khẽ:
- Dạ, Bố!
Bố hỏi:
- Các con có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu các con thả Jack không?
Hai cô bé lí nhí:
- Không, Bố.
Bố nói:
- Nó sẽ cắn những người da đỏ đó. Rồi sẽ có một xáo trộn. Một xáo trộn tồi tệ. Các con có biết không?
- Dạ, Bố.
Hai cô cùng nói nhưng đều không hiểu gì. Laura hỏi:
- Họ có giết chết Jack không?
- Có. Và sự việc không chỉ có thế. Các con gái, các con hãy nhớ điều này. Khi các con làm đúng lời Bố dặn thì không có vấn đề gì xảy ra hết.
- Dạ, Bố.
Laura đáp rồi Mary tiếp theo:
- Dạ, Bố.
Hai cô bé đều mừng vì đã không thả Jack ra.
Bố nhắc:
- Nhớ làm đúng như Bố dặn thì không có chuyện nguy hại nào đến với các con cả.
- Tập 1 - Chương 1 - Ngôi nhà nhỏ ở Big Woods
- Tập 1 - Chương 2 - Những ngày mùa đông và những đêm mùa đông
- Tập 1 - Chương 3 - Cây súng trường
- Tập 1 - Chương 4 - Lễ Giáng sinh
- Tập 1 - Chương 5 - Những ngày chủ nhật
- Tập 1 - Chương 6 - Hai con gấu lớn
- Tập 1 - Chương 7 - Tuyết đường
- Tập 1 - Chương 8 - Khiêu vũ tại nhà ông nội
- Tập 1 - Chương 9 - Tới thành phố
- Tập 1 - Chương 10 - Mùa hè
- Tập 1 - Chương 11 - Ngày mùa
- Tập 1 - Chương 12 - Cỗ máy kỳ diệu
- Tập 1 - Chương 13 - Con nai trong rừng
- Tập 2 - Chương 1 - Về miền tây
- Tập 2 - Chương 2 - Băng ngang dòng lũ
- Tập 2 - chương 3 - Dựng trại trên đồng cỏ
- Tập 2 - Chương 4 - Ngày thảo nguyên
- Tập 2 - Chương 5 - Ngôi nhà trên thảo nguyên
- Tập 2 - Chương 6 - Chuyển vào nhà
- Tập 2 - Chương 7 - Bầy sói
- Tập 2 - Chương 8 - Hai khuôn cửa dầy
- Tập 2 - Chương 9 - Ngọn lửa trong lò sưởi
- Tập 2 - Chương 10 - Một mái nhà và một nền đất
- Tập 2 - Chương 11 - Những người da đỏ trong ngôi nhà
- Tập 2 - Chương 12 - Nước ngọt để uống
- Tập 2 - Chương 13 - Những chiếc sừng dài Texas
- Tập 2 - Chương 14 - Trai da đỏ
- Tập 2 - Chương 15 - Sốt rét rừng
- Tập 2 - Chương 16 - Lửa trong ống khói
- Tập 2 - Chương 17 - Bố lên tỉnh
- Tập 2 - Chương 18 - Người da đỏ cao lớn
- Tập 2 - Chương 19 - Ông Edwards gặp ông già noel
- Tập 2 - Chương 20 - Tiếng hét trong đêm
- Tập 2 - Chương 21 - Hội liên hoan da đỏ
- Tập 2 - Chương 22 - Đám cháy trên đồng cỏ
- Tập 2 - Chương 23 - Tiếng thét xung trận của người da đỏ
- Tập 2 - Chương 24 - Những người da đỏ ra đi
- Tập 2 - Chương 25 - Những chiến binh
- Tập 2 - Chương 26 - Ra đi
- Tập 3 - Chương 1 - Những ngày tới trường
- Tập 3 - Chương 2 - Buổi tối mùa đông
- Tập 3 - Chương 3 - Đêm mùa đông
- Tập 3 - Chương 4 - Chuyện bất ngờ
- Tập 3 - Chương 5 - Kỷ niệm sinh nhật
- Tập 3 - Chương 6 - Chất đầy nhà chứa đá
- Tập 3 - Chương 7 - Đêm thứ bảy
- Tập 3 - Chương 8 - Ngày chủ nhật
- Tập 3 - Chương 9 - Dạy những con bê
- Tập 3 - Chương 10 - Vòng quay của năm
- Tập 3 - Chương 11 - Mùa xuân
- Tập 3 - Chương 12 - Người bán đồ thiếc
- Tập 3 - Chương 13 - Con chó lạ lùng
- Tập 3 - Chương 14 - Xén lông cừu
- Tập 3 - Chương 15 - Chống lạnh
- Tập 3 - Chương 16 - Ngày Quốc Khách
- Tập 3 - Chương 17 - Mùa hè
- Tập 3 - Chương 18 - Giữ nhà
- Tập 3 - Chương 19 - Vụ mùa sớm
- Tập 3 - Chương 20 - Vụ mùa muộn
- Tập 3 - Chương 21 - Hội chợ địa phương
- Tập 3 - Chương 22 - Mùa thu trong năm
- Tập 3 - Chương 23 - Người thợ sửa giầy
- Tập 3 - Chương 24 - Cỗ xe trượt nhỏ
- Tập 3 - Chương 25 - Đập búa
- Tập 3 - Chương 26 - Lễ Giáng sinh
- Tập 3 - Chương 27 - Kéo gỗ
- Tập 3 - Chương 28 - Chiếc ví của ông Thompson
- Tập 3 - Chương 29 - Cậu bé quê
- Tập 4 - Chương 1 - Khuôn cửa dưới đất
- Tập 4 - Chương 2 - Căn nhà hầm
- Tập 4 - Chương 3 - Cỏ ống và cỏ lưỡi bào
- Tập 4 - Chương 4 - Nước sâu
- Tập 4 - Chương 5 - Con vật lạ lùng
- Tập 4 - Chương 6 - Vòng hoa hồng
- Tập 4 - Chương 7 - Con bò đực trên mái nhà
- Tập 4 - Chương 8 - Đống rơm
- Tập 4 - Chương 9 - Thời tiết châu chấu
- Tập 4 - Chương 10 - Bầy bò trong cỏ khô
- Tập 4 - Chương 11 - Bỏ chạy
- Tập 4 - Chương 12 - Những con ngựa ngày Giáng sinh
- Tập 4 - Chương 13 - Giáng sinh vui vẻ
- Tập 4 - Chương 14 - Cơn lũ mùa xuân
- Tập 4 - Chương 15 - Cây cầu nhỏ
- Tập 4 - Chương 16 - Căn nhà kỳ diệu
- Tập 4 - Chương 17 - Chuyển vào nhà
- Tập 4 - Chương 18 - Con cua già và con đỉa
- Tập 4 - Chương 19 - Cái bẫy cá
- Tập 4 - Chương 20 - Trường học
- Tập 4 - Chương 21 - Nellie Oleson
- Tập 4 - Chương 22 - Buổi hội thành phố
- Tập 4 - Chương 23 - Buổi họp mặt đồng quê
- Tập 4 - Chương 24 - Đi nhà thờ
- Tập 4 - Chương 25 - Đám mây chói lọi
- Tập 4 - Chương 26 - Trứng châu chấu
- Tập 4 - Chương 27 - Mưa
- Tập 4 - Chương 28 - Lá thư
- Tập 4 - Chương 29 - Giờ đen tối nhất trước lúc bình minh
- Tập 4 - Chương 30 - Đi phố
- Tập 4 - Chương 31 - Bất ngờ
- Tập 4 - Chương 32 - Những con châu chấu đang bò
- Tập 4 - Chương 33 - Những vòng lửa
- Tập 4 - Chương 34 - Những dấu hiệu trên tấm bảng viết
- Tập 4 - Chương 35 - Giữ nhà
- Tập 4 - Chương 36 - Mùa đông trên thảo nguyên
- Tập 4 - Chương 37 - Cơn bão lê thê
- Tập 4 - Chương 38 - Ngày bày trò
- Tập 4 - Chương 39 - Ngày thứ ba
- Tập 4 - Chương 40 - Ngày thứ tư
- Tập 4 - Chương 41 - Chiều trước ngày Giáng sinh
- Tập 5 - Chương 1 - Người khách bất ngờ
- Tập 5 - Chương 2 - Lớn lên
- Tập 5 - Chương 3 - Trên xe lửa
- Tập 5 - Chương 6 - Những con ngựa ô
- Tập 5 - Chương 4 - Cuối đường sắt
- Tập 5 - Chương 5 - Trại đường sắt
- Tập 5 - Chương 7 - Đi vào miền tây
- Tập 5 - Chương 8 - Hồ nước bạc
- Tập 5 - Chương 9 - Những kẻ trộm ngựa
- Tập 5 - Chương 10 - Buổi chiều tuyệt vời
- Tập 5 - Chương 11 - Ngày phát lương
- Tập 5 - Chương 12 - Những đôi cánh trên hồ nước bạc
- Tập 5 - Chương 13 - Trại giải tán
- Tập 5 - Chương 14 - Ngôi nhà của nhân viên dịch lộ
- Tập 5 - Chương 15 - Người cuối cùng ra đi
- Tập 5 - Chương 16 - Những ngày mùa đông
- Tập 5 - Chương 17 - Những con sói trên hồ nước bạc
- Tập 5 - Chương 18 - Bố tìm được nông trại
- Tập 5 - Chương 19 - Buổi chiều trước Giáng sinh
- Tập 5 - Chương 20 - Đêm trước Giáng sinh
- Tập 5 - Chương 21 - Giáng sinh hạnh phúc
- Tập 5 - Chương 22 - Những ngày đông hạnh phúc
- Tập 5 - Chương 23 - Trên đường Pilgrim
- Tập 5 - Chương 24 - Đợt sóng mùa xuân
- Tập 5 - Chương 25 - Cuộc đánh cá của bố
- Tập 5 - Chương 26 - Cơn sốt xây cất
- Tập 5 - Chương 27 - Cuộc sống thị trấn
- Tập 5 - Chương 28 - Ngày dọn nhà
- Tập 5 - Chương 29 - Túp lều mong đợi
- Tập 5 - Chương 30 - Vùng hoa tím nở
- Tập 5 - Chương 31 - Những con muỗi
- Tập 5 - Chương 32 - Bóng chiều buông xuống
- Tập 6 - Chương 1 - Mùa đông thăm thẳm. Phơi cỏ khi nắng chiều
- Tập 6 - Chương 2 - Chuyến đi vào thị trấn
- Tập 6 - Chương 3 - Mùa thu
- Tập 6 - Chương 4 - Cơn bão tuyết tháng Mười
- Tập 6 - Chương 5 - Sau cơn bão
- Tập 6 - Chương 6 - Mùa thu muộn
- Tập 6 - Chương 7 - Lời cảnh báo của người da đỏ
- Tập 6 - Chương 8 - Sống trong thị trấn
- Tập 6 - Chương 9 - Cap Garland
- Tập 6 - Chương 10 - Cơn bão tuyết ba ngày
- Tập 6 - Chương 11 - Bố tới Volga
- Tập 6 - Chương 12 - Đơn độc
- Tập 6 - Chương 13 - Chúng ta sẽ qua cơn hoạn nạn
- Tập 6 - Chương 14 - Một ngày sáng đẹp
- Tập 6 - Chương 15 - Không có xe lửa
- Tập 6 - Chương 16 - Thời tiết tốt
- Tập 6 - Chương 17 - Lúa giống
- Tập 6 - Chương 18 - Giáng sinh vui vẻ
- Tập 6 - Chương 19 - Nơi nào có ý chí
- Tập 6 - Chương 20 - Sơn dương
- Tập 6 - Chương 21 - Mùa đông khắc nghiệt
- Tập 6 - Chương 22 - Lạnh lẽo và tối tăm
- Tập 6 - Chương 23 - Hạt giống trong bức vách
- Tập 6 - Chương 24 - Không đói thật sự
- Tập 6 - Chương 25 - Tự do và độc lập
- Tập 6 - Chương 26 - Thời gian thoi thóp
- Tập 6 - Chương 27 - Bữa ăn hàng ngày
- Tập 6 - Chương 28 - Trận bão tuyết bốn ngày
- Tập 6 - Chương 29 - Dặm đường cuối cùng
- Tập 6 - Chương 30 - Không thể đánh bại chúng ta (5)
- Tập 6 - Chương 30 - Không thể đánh bại chúng ta
- Tập 6 - Chương 31 - Chờ đợi xe lửa
- Tập 6 - Chương 32 - Thùng quà Giáng sinh
- Tập 6 - Chương 33 - Giáng sinh trong năm
- Tập 7 - Chương 1 - Chuyện bất ngờ
- Tập 7 - Chương 2 - Mùa xuân trên đất trại
- Tập 7 - Chương 3 - Con mèo cần thiết
- Tập 7 - Chương 4 - Những ngày hạnh phúc
- Tập 7 - Chương 5 - Làm việc trong thị trấn
- Tập 7 - Chương 6 - Tháng hoa hồng
- Tập 7 - Chương 7 - Chín đô-la
- Tập 7 - Chương 8 - Ngày bốn tháng bảy
- Tập 7 - Chương 9 - Những con chim sáo
- Tập 7 - Chương 10 - Mary tới trường
- Tập 7 - Chương 11 - Cô Wilder dạy học
- Tập 7 - Chương 12 - Mùa đông ấm cúng
- Tập 7 - Chương 13 - Những ngày đi học
- Tập 7 - Chương 14 - Đuổi khỏi trường
- Tập 7 - Chương 15 - Cuộc viếng thăm của ban giám hiệu
- Tập 7 - Chương 16 - Những tấm danh thiếp
- Tập 7 - Chương 17 - Họp mặt thân hữu
- Tập 7 - Chương 18 - Sinh hoạt văn hóa
- Tập 7 - Chương 19 - Vòng xoáy vui thú
- Tập 7 - Chương 20 - Bữa tiệc mừng sinh nhật
- Tập 7 - Chương 21 - Những ngày bất đồng
- Tập 7 - Chương 22 - Điều bất ngờ trong tháng Tư
- Tập 7 - Chương 23 - Khóa học lại bắt đầu
- Tập 7 - Chương 24 - Triển lãm học đường
- Tập 7 - Chương 25 - Bất ngờ trong tháng Chạp