Chương 21
Suốt một tuần, Xuân không nói chuyện với Triệt. Một phần do công việc nhưng cũng một phần là do cô chưa dám gặp cậu. Suốt một tuần qua, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ trong truyện này, cô cũng có một phần sai. Cô không nên nóng tính nói cậu như thế. Đúng là cô không thể hiểu được Triệt, có lẽ cậu ấy phải có điều gì đó mới cư xử như thế.
- Em có chuyện gì buồn à? – giọng của Phong ở đằng sau lưng khiến cô giật mình quay lại.
Phong từ từ bước vào phòng của hội học sinh, trên tay cầm một sấp giấy.Khuôn mặt hơi xanh. Đằng sau cặp kính là đôi mắt mệt mỏi của anh. Dạo này nhiều công việc quá nên ai cũng mệt mỏi.
- Ơ, dạ không. – cô nói.
- Hừm, em nói dối kém lắm. – anh nói.
- dạ, thật ra thì cũng có một chút chuyện. – cô thú thật.
- Chuyện gì thế? – anh vừa nói vừa xắn lại chiếc tay áo.
- thật ra...em lỡ lớn tiếng làm...bạn em giận. Có lẽ do em không hiểu cậu ấy lắm nên... nhưng mà dù gì em chỉ muốn giúp cậu ấy thôi - cô nói.
- Người bạn đó là ai thế?
- Dạ...
- Thôi, em không cần nói tên đâu. Vậy em xin lỗi cậu ấy chưa?
- Dạ, chưa. – cô cúi gắm mặt xuống.
- Hừm, thế em đã nói chuyện với bạn ấy chưa?
Cô lắc đầu.
- Em muốn giúp cậu ấy đúng không. Em nên từ từ xem xét mọi việc trước khi giúp bạn ấy đã. Có thể, mỗi người đều có một bí mật khó nói. Cậu bạn của em chắc cũng như thế. Em phải biết cách giúp nếu không kết quả sẽ tệ hơn đó. Vậy bạn em có chuyện gì khó nói sao? – Phong từ tốn nói.
- Dạ. em cũng không biết nữa. Em đề nghị cậu ấy nên quay về Nhà chính nhưng cậu ấy từ chối, đã thế còn đánh em nữa. – cô tức tối nói và chợt nhận ra mình nói hơi "quá đà".
- Em đang nói tới Triệt phải không? – anh mỉm cười xoa đầu cô.
- Dạ. – cô cúi đầu gật.
- Cậu ấy chắc cũng có lí do đó. Em biết không, mẹ của cậu ấy mất cách đây 1 năm. – anh nói. Lời nói của anh khiến cô hơi shock. Có lẽ, cô đã quá ích kỉ khi chỉ biết nghĩ cho mình. Có lẽ cậu ấy đã rất buồn và có thể nó là nguyên nhân khiến cậu ấy từ chối về Nhà Chính.
- Anh cũng không rõ lắm nhưng chắc chắn cậu ấy rất buồn. Mẹ cậu ấy là môt người rất đẹp. Anh chỉ mới gặp có vài lần thôi nhưng anh rất quí bác ấy. – anh nói với chút tiếc nuối.
Xuân im lặng một hồi lâu rồi bật dậy, cúi chào Phong rồi cô lao đi tìm Triệt. Cô phải xin lỗi cậu ấy. Cô thấy mình hối hận quá.
Cạch...
Cánh cửa trên sân thượng mở ra, Xuân từ từ bước vào. Sân thượng lộng gió, yên tĩnh như không có bóng người. Cô từ từ bước về phía đằng sau căn nhà kho – nơi cô và Triệt thường nói chuyện. Đúng như cô dự đoán,cậu ấy đang nằm dựa vào tường, mắt nhắm lại dường như đang chìm đắm trong điệu nhạc từ chiếc earphone. Nhẹ nhàng bước tới gần cậu ấy, mấy ngày này, cậu ấy ít cười hơn hẳn. Điều đó khiến cô thấy tội lỗi trong lòng. Nhẹ nhàng vuốt nhẹ mái tóc của cậu. Bất chợt, cậu mở mắt nhìn cô khiến cô giật mình lùi lại phía sau và té. Triệt ngạc nhiên nhìn cô.
- Xin...xin lỗi, đã làm cậu tỉnh giấc. – cô vừa nói vừa xoa xoa cánh tay bị đau do vừa chống xuống đất lúc té.
- Hả? À, ừm... tớ tưởng cậu... không... lên đây nữa. – cậu vừa nói vừa kéo cô dậy khỏi tư thế té lúc nãy.
- À, ừm... Cảm ơn. Tớ có thể ngồi ở đây được không?– cô ngại ngùng nói.
- Tất nhiên. Nơi này là do cậu tìm ra mà. – cậu mỉm cười đáp.
Hai người im lặng không nói gì, ngồi im lặng. Cả hai đều có vẻ ngại ngùng, chưa biết nói gì. Một lúc sau, Xuân mới mở lời:
- Xin lỗi việc hôm bữa. Tớ vô ý quá. Mong cậu tha lỗi. – cô cúi gằm mặt nói.
Triệt im lặng một lúc rồi lên tiếng:
- Không, tớ cũng phải xin lỗi cậu.
- Không, là tớ có lỗi. Xin lỗi. – cô cương quyết nhận lỗi.
- Tớ cũng có lỗi mà. – Triệt nói, lấy tay xoa đầu cô.
- Không là lỗi của tớ mà. Cậu không cần phải như thế đâu. – cô nói.
Nhìn cô một lúc rồi triệt bật cười. Nụ cười hồn nhiên của cậu quả là thật đẹp.
- Lần đầu, tớ thấy có người cương quyết nhận lỗi như cậu đó.
- Vậy... hả... - cô ngại ngùng cúi mặt xuống.
Triệt mỉm cười, xoa đầu cô như người lớn xoa đầu trẻ con vậy.
- Này, nãy giờ cậu xoa đầu tớ hoài à. Lợi dụng lòng tốt của tớ làm tới hả? – cô giả bộ giận chọc cậu.
- Haha...thì sao nào. – cậu cười thật tươi khiến cô cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
- À, uống đi. Mang cho cậu đó. – cô vừa nói vừa chài hộp sữa tươi cho cậu.
- Hả? Sao lại là sữa. tớ tưởng chỉ có con nít như ai đó mới uống chứ. – cậu nhăn mặt nói nhưng tay vẫn cầm lấy nó.
- Hừ, vừa phải nha. Ám chỉ ai đó. Không uống thì thôi. – cô giật hộp sữa lại rồi nói.
- Đùa thôi mà. – Triệt cười nói.
- Ừm.
.....
- Cảm ơn. – Xuân nói.
- Về cái gì? – Triệt hỏi.
- Vì đã làm bạn với tớ và đã tha lỗi cho tớ.
- Ừm, tớ cũng cảm ơn cậu?
- Về cái gì?
- Tất cả.
- Thật không?
- Ừm.
- vậy về Nhà Chính đi. – cô gạ gẫm
- Không. – anh thẳng thừng nói.
- Haizzz.... Tớ biết. – cô thú nhận.
- Vậy sao? – cậu hỏi hơi có vẻ ngạc nhiên.
- Ừm nhưng tớ sẽ không từ bỏ ý định đâu. Tớ không thể. Cậu biết lí do mà. – cô thở dài nói, có vẻ hơi buồn.
- Tớ xin lỗi vì không giúp được. – cậu nói trong lòng hơi tiếc nuối.
- Không sao. Thôi đừng nói về việc đó nữa. Thôi giúp tớ phân loại tập giấy này đi.
Không biết từ đâu cô lôi ra một sấp giấy dày. Quả là người bận rộng, lúc nào cũng mang theo công việc.
- Trời, tha cho tớ đi. – Triệt làm nũng.
- Hehe...mơ đi nha. Làm đi. – cô ra lệnh.
- Cậu ác quá à. – anh nói nhưng vẫn giúp cô.
- Hihi...à mà cậu giỏi thật đó, trong top 10 luôn. À, kể cho tớ về lễ hội của trường đi. Tớ đang chuẩn bị cho nó mà.
Thế là Xuân và Triệt làm lành nhau. Mặc dù vấn đề về Nhà Chính của Triệt vẫn chưa được giải quyết nhưng hai người đã hiểu nhau hơn và thân hơn một chút.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97