Chương 13 - Tôi không buông tay được
Cô ấy hơi mỉm cười, đặt mạnh chân khoác lên thắt lưng tôi.
"Phó Gia Tuấn thực sự là một đứa trẻ, em thế nào lại không muốn anh chứ? Anh nhớ kỹ một điều cho em, cả đời này em đều đã định anh rồi, cũng không cho phép anh trốn em, đời đời kiếp kiếp đều là người của em, nếu như anh thật có chuyện gì, vậy elà..." Cô ấy không nói tiếp nữa.
"Là sao?"
Cô ấy mất hứng, "Ngủ đi, vô duyên vô cớ nói tới mấy chuyện làm mất hứng này."
Trong lòng tôi vừa vui mừng vừa áy náy, "Đinh Đinh, nếu như hai tay anh không thế ôm em, hai chân không thể đi dạo cùng em nữa, anh đây còn đứng ở bên cạnh em, liên lụy em làm gì?"
Mấy ngày kế tiếp, tôi chưa mất hivọng, Quách Sắc đi cùng tôi, mang theo phim chụp của tôi tới tìm hai chuyên gia khoa xương cốt khác ở bên ngoài, chuyên gia vẫn nói những lời đau lòng đó.
Thật là kỳ quái, tôi tự dưng lại được tất cả mọi người trấn an, bác sĩ sợ tôi tâm tình trở nên kích động, cố gắng nhẹ giọng nói thật bình thản, nhưng tôi sớm đã có tư tưởng chuẩn bị, trái lại rốt cuộc là tôi đi trêu bác sĩ.
"Cái chứng bệnh này rất hi hữu sao? Thật vinh hạnh, không nghĩ tới cũng có một ngày có thể một lần làm động vật quý hiếm."
Bác sĩ đều bị sự lạc quan của tôi làm cho không nói được gì.
Tôi hỏi Quách Sắc, "Theo như lời bác sĩ nói, thời gian hoạt động được bình thường của anh chắc chỉ còn lại có hai năm nữa?"
Quách Sắc không nói.
Tở thở dài một hơi: "Thật hào phóng, còn không ảnh hưởng tới tuổi thọ của anh! Bao nhiêu người bị phán tử hình, thời gian y học chỉ cho họ ba bảy tháng, anh đây thì sao, rốt cuộc còn có thể chừa lại cái đầu, hoạt động được mà nhìn mọi người, thậm chí còn có thể ngồi ở trên xe lăn, nhìn cuộc duyệt binh lớn mừng một trăm năm quốc khánh?"
Quách Sắc muốn nói lại thôi, "Gia Tuấn."
"Ừ, Quách Sắc, em hiện tại đã đượclĩnh giáo kiểu hài hước của anh rồi đi? Xem Phó Gia Tuấn anh không ngừng khẩu chiến đám nhà nho ở trên tòa án, nhưng trong cuộc sống cũng nói cười vui vẻ như nhau thôi."
Một lúc lâu sau, cô thử thăm dò hỏi tôi, "Gia Tuấn, vợ anh có biết không?"
"Không, hiện giờ cô ấy còn chưa biết."
"Cô ấy nên biết, cô ấy là người thân trực tiếp của anh, chúng ta bây giờ cần cô ấy phối hợp với anh, cùng anh chịu đựng vượt qua, cô ấy phải kiên trì cùng anh trị liệu và rènluyện."
Tôi lắc đầu: "Mấy người bọn em đừng nên nói cho cô ấy biết tin tức này."
Cô ấy không hiểu, "Vì sao?"
Tôi nhìn xuống dưới chân, có một con kiến đang lảo đảo khiêng một vụn bánh mì nhưng lại vui vẻ không gì sánh được, tôi nói: "Chuyện của bản thân phải học tự gánh vác, làm sao phảiliên lụy đến cô ấy?"
Quách Sắc không tán thành cách làm của tôi, nhưng tôi đã có quyết định rồi.
Tôi tin tưởng Đinh Đinh yêu tôi, côấy là một phần tử ngốc nghếch trong thế giới, Phó Gia Tuấn là Trời, là Đất của cô ấy. Lúc trước cô ấy xem một phim thần tượng Đài Loan chuối muốn chết "It started with a kiss", cuối cùng Tương Cầm biết bản thân bị mắc phải bệnh về mắt, phải lặng lẽ rời khỏi Trực Thụ thì, cô ấy không ngừng khóc , chỉ vào Tương Cầm trên màn hình nói: "Em sẽ muốn làm Tương Cầm, dõi theo Trực Thụ."
Lúc đó tôi vừa tức vừa hận nói một câu: "Sao em không nói em biến thành một cái cây*?" (Chú thích : đây là ý chơi chữ, vì tên nhân vật nam chính là Thụ, nghĩa là cây)
Cô gái ngốc này.
Tôi thừa nhận là tôi sai, đã phản bội cô ấy, thế nhưng, tôi từng sai, tôi muốn đảo ngược lại nó, tôi sẽ đối xử với cô ấy thật tốt. Nhưng hiện tại, tôi không thể liên lụy tới cô ấy, nếu tôi không còn gì cả để yêu cô ấy nữa, tôi vì sao muốn liên lụy tới cô ấy chứ?
"Đinh Đinh, chúng ta ly hôn đi!"
Lúc đó cô ấy chính là đang biểu diễn bộ quần áo mới mua ở trước mặt tôi, "Gia Tuấn, đẹp không?"
Vậy mà tôi lại nói một câu như vậy.
Ngay lúc ấy, cô ấy liền giật mình.
Đinh Đinh.
Tôi hồi thần lại, che mặt, tôi không có sức lực để buông tay, bởi vì tôi sợ tôi buông tay xuống, sẽ không còn có dũng khí để mở mắt ra nhìn những chuyện khác nữa.
Đinh Đinh, xin lỗi, thực sự xin lỗi, anh vẫn yêu em, dùng hết tất cả mọi thứ để yêu em, chính bởi vì anh yêu em, cho nên anh không muốn trở thành gánh nặng của em, anh muốn em sống vui vẻ. Nếu như ở lại bên cạnh em, mà anh chỉ là Phó Gia Tuấn – một người không có khả năng ôm em, không thể hôn em, thì anh thà rằng chấm dứt sinh mệnh.
Bên ngoài vang lên một tiếng sấm,tôi giật mình tỉnh giấc, dự báo thời tiết nói có mưa, tôi không để ý,nói thì chậm, nhưng thực tế thì nhanh, tiếng sấm qua đi, những hạt mưa lớn lập tức đùng đùng rơi xuống, giống như hòn đá nhỏ đập lên trên kính cửa sổ, sinh ra tiếng động bạo liệt liên tiếp.
Chớp lóe sấm rền.
Tôi ngồi dậy xuống giường, mẹ và Gia Kỳ đều đã ngủ, tôi lặng lẽ mở cửa phòng, đi kiểm tra cửa sổ các phòng có đóng kín hay không, để tránh mưa tát vào bên trong.
Kiểm tra xong mọi cửa sổ, tôi đi phòng vệ sinh, nhấn công tắc, đèn không bật sáng, tôi tưởng rằng đứt cầu dao, đi mở nắp cầu dao ra, phát hiện cũng không phải đứt cầu dao, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài cũng đều tối đen, thì ra là mất điện rồi.
Tôi không yên lòng, mất điện rồi, Đinh Đinh ở nhà thế nào?
Tôi càng ngày càng không có cách nào nằm xuống an tâm, nằm ở trên giường cứ như nằm trên bàn đinh, đâm tôi đau nhức. Tôi đã ngả bài ly hôn với Đinh Đinh, cô ấy khóc đuổi theo tôi ra ngoài, tôi nhẫn tâm không xuống xe, từ trong gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy cô ấy đứng tại chỗ khóc, lau nước mắt giống như đứa trẻ ngày đầu tiên đến nhà trẻ, ngồi ở trong góc không ngừng khóc. Lúc đó tôi thực sự rất muốn dừng lại, lập tức ôm cô ấy vào trong ngực, thế nhưng tôi không làm vậy, đau đớn nữa cũng không thể quay đầu lại. Đinh Đinh rời khỏi tôi còn có thể vượt qua được, nhưng nếu Phó Gia Tuấn trở thành phế nhân, không còn anh tuấn nữa, đạp hư hình tượng cao lớn trong lòng cô ấy từ trước đây, dáng vẻ hèn mọn như vậy, tôi tình nguyện thà chết cũng không muốn để cho cô ấy chứng kiến.
Thế nhưng hiện giờ ở bên ngoài đang mưa to sấm sét, Đinh Đinh ở nhà một mình, ngộ nhỡ chập điện, cô ấy lại đang tắm? Ngộ nhỡ cô ấy đang sấy tóc, đột nhiên rò điện? Ngộ nhỡ cô ấy nghĩ quẩn trong lòng, mở bình hơi ga, ngộ nhỡ cô ấy đang gọi điện thoại, một tia sét đánh vào di động? Hoặc giả, ngộ ngỡ cô ấy sờ soạng đi vào phòng vệ sinh bị trượt té, đầu đụng vào bồn cầu?
Giống như công thức tăng giảm thặng dư, trong đầu tôi toàn bộ đều tràn ngập tưởng tượng tới Đinh Đinh rơi vào tình trạng thê thảm ngoài ý muốn. Tôi cũng không ngồi yên được nữa,lập tức mặc quần áo xuống giường.
Mẹ tôi nghe thấy tiếng động tôi mặc quần áo và đi giày ở ngoài cửa, bà tất tất tả tả mò ra, dụi mắt hỏi tôi: "Gia Tuấn con làm gì vậy?"
"Con quay về một lát."
Mẹ tôi vô cùng kinh ngạc: "Bên ngoài trời đang mưa to!"
"Không sao."
Tôi không để ý khuyên bảo của mẹ, cộp cộp cộp xuống lầu, rồi đẩy cổng ra, mưa to bay hắt tới, tôi tức khắc bị hắt ẩm ướt.
Chạy nhanh đến bên xe, tôi mở cửa, ngồi lên xe.
Hiện tại tôi phải lập tức về nhà.
- Quyển 1 - Chương 1 - Chúng ta ly hôn đi
- Chương 2 - Chị cũng có ngày hôm nay
- Chương 3 - Anh rể tạo phản?
- Chương 4 - Đổi lại em là đàn ông, em cũng ly hôn với chị
- Chương 5 - Ông xã không trở về nhà
- Chương 6 - Tôi muốn đi bắt kẻ gian dâm
- Chương 7 - Tôi và Gia Tuấn cãi nhau
- Chương 8 - Quan hệ giữa dàn ông và đàn bà
- Chương 9 - Lúc mới quen Gia Tuấn
- Chương 10 - Lúc mới quen Gia Tuấn - Ôn nhu hơn gió
- Chương 11 - Lần đầu của tôi và Gia Tuấn
- Chương 12 - Ly hôn? Đời sau không như đời trước
- Chương 13 - Bầu không khí căng thẳng trước buổi tối
- Chương 14 - Anh muốn ở riêng
- Chương 15 - Ông xã đi khỏi
- Quyển 2 - Chương 1 - Cuộc hôn nhân của tôi
- Chương 2 - Chệch quỹ đạo (1)
- Chương 3 - Chệch quỹ dạo (3)
- Chương 4 - Chệch quỹ đạo (3)
- Chương 5 - Mẹ chồng, nàng dâu, em chồng
- Chương 6 - Chệch quỹ đạo (4)
- Chương 7 - Chệch quỹ đạo (5)
- Chương 8 - Chệch quỹ đạo (6)
- Chương 9 - Kích tình cùng dũng khí
- Chương 10 - Sóng gió nhầm mang thai
- Chương 11 - Bệnh
- Chương 12 - Yêu em chưa đủ, con tim phân làm hai cực
- Chương 13 - Tôi không buông tay được
- Quyển 3 - Chương 1 - Người đàn ông của tôi là Trần Thế Mỹ
- Chương 2 - Hiệp nghị ly hôn
- Chương 3 - Ngả bài
- Chương 4
- Chương 5 - Không ngờ anh bảo vệ cô ta như vậy
- Chương 6 - Bữa ăn gia đinh? Bữa ăn tối?
- Chương 7 - Bữa ăn gia đình
- Chương 8 - So chiêu ly hôn
- Chương 9 - Tôi phải đánh một trận đại chiến ly hôn thật đẹp
- Chương 10 - Học cách yêu thương chồng
- Chương 11 - Dùng trái tim yêu thương để cảm động chồng
- Chương 12 - Rốt cuộc người đàn ông cảm thấy không thỏa mãn ở đâu
- Chương 13 - Dụ ông xã yêu lên giường
- Chương 14 - Có đúng là mang thai hay không?
- Chương 15 - Tôi có bùa hộ mệnh mới
- Chương 16 - Giao chiến trực diện với kẻ thứ ba
- Chương 17 - Gia Tuấn nhất thời ngây người
- Chương 18 - Núi lượn đườn quanh, thay đổi chiến tuyến
- Chương 19 - Kẻ thứ ba lộ diện
- Chương 20 - Ông xã chột dạ
- Chương 21 - Cho thì không ngọt, cướp đoạt mới ngon
- Chương 22 - Người đàn ông hèn hạ
- Chương 23 - Thà đánh nhau với đàn ông còn hơn đấu võ mồm với phụ nữ
- Chương 24 - Mâu thuẫn chị dâu - em chồng
- Chương 25 - Tôi không cố làm ra vẻ nữa
- Chương 26 - Cô muốn ăn cắp xúc xích của tôi?
- Chương 27 - Lật bài tẩy
- Chương 28 - Mâu thuẫn trong cuộc sống
- Chương 29 - Lại xảy ra chuyện
- Chương 30 - Bốn bề báo hiệu bất ổn
- Chương 31 - Tôi rất bị động
- Chương 32 - Điều kiện của Quách Sắc
- Chương 33 - Vợ chồng chúng tôi giao đấu
- Chương 34 - Tôi và Gia Tuấn khai thông
- Chương 35 - Cuộc chiến trên giường
- Chương 36 - Tôi tha thứ cho em
- Chương 37 - Lại xảy ra chuyện
- Chương 38 - Mâu thuẫn với mẹ chồng
- Chương 39 - Tát cô em chồng
- Chương 40 - Hôn nhân là một quá trình tha thứ
- Chương 41 - Tớ muốn ăn thịt
- Chương 42 - Gia Tuấn gạt tôi
- Quyển 4 - Chương 1 - Tai nạn xe
- Chương 2 - Đau xé tim
- Chương 3 - Vợ chồng xa lạ
- Chương 4 - Anh đến đón em về nhà
- Chương 5 - Hôn nhân không chỉ đơn giản là tình yêu
- Chương 6 - Giận tím mặt
- Chương 7 - Phiên tòa ly hôn, biểu hiện của Gia Tuấn
- Chương 8 - Đi làm lại
- Chương 9 - Cuộc hẹn xấu
- Chương 10 - Sau khi ly hôn, lần đầu tiên xuất hiện
- Chương 11 - Chiến thuật của Gia Tuấn, ám độ Trần Thương
- Chương 12 - Cơ hội bất ngờ
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15 - Nam phụ xuất hiện
- Chương 16 - Nhất Dạ phu thê bất dạ ân
- Chương 17 - Đinh Đinh phiêu lưu ký, anh ta là ai?
- Chương 18 - Bùi Vĩnh Diễm, thu hoạch bất ngờ
- Chương 19 - Tôi nói chuyện với Bùi Vĩnh Diễm
- Chương 20 - Tâm ma không nhìn thấy được mới là thống khổ nhất
- Chương 21 - Thư của Gia Tuấn
- Chương 22 - Bùi Vĩnh Diễm, đồ chó con...
- Chương 23 - Hôm nay chị có bạn, không nhận phục vụ của cậu
- Chương 24 - Anh có muốn lên giường với tôi không?
- Chương 25 - Chòm sao Orion là cái quái gì?
- Chương 26 - Chòm sao Orion tượng trưng cho sự can đảm
- Chương 27 - Phó Gia Tuấn, anh là con chuột từ trong cống chui ra
- Chương 28 - Vợ chồng đấu trận
- Chương 29 - Quyết đấu trên tòa, một nữ - hai nam - ba nỗi nòng
- Chương 30 - Công tử đa tình, Gia Tuấn có tình
- Chương 31 - Tình yêu làm cho tất cả đều dễ dàng thay đổi
- Chương 32 - Mây đen lại tới
- Chương 33 - Họa từ trong nội bộ
- Chương 34 - Là ai hãm hại Phó Gia Tuấn
- Chương 35 - Hai người đàn ông ngầm tranh đoạt
- Chương 36 - Cạnh tranh giữa hai người đàn ông, tôn quý và mạnh mẽ
- Chương 37 - Phó Gia Tuấn, anh khiến em quá thất vọng.
- Chương 38 - Tiểu Tứ tuyên chiến, cạnh tranh công khai
- Chương 39 - Đinh Đinh bị thương, Vĩnh Diễm nóng lòng
- Chương 50 - Sự kiên quyết của Gia Tuấn
- Chương 40 - Quách Sắc ra điều kiện, tôi tuyệt đối không đồng ý
- Chương 51 - Thỏa thuận ly hôn
- Chương 41 - Đối thoại đáng yêu giữa Vĩnh Diễm IQ cao với Đinh Đinh IQ thấp
- Chương 52 - Chúng tôi ly hôn
- Chương 42 - Đả đảo hồ ly tinh
- Chương 53 - Bộ dạng của chồng trước
- Chương 43 - Vĩnh Diễm gặp nạn, Đinh Đinh cứu giúp
- Chương 54 - Gia Tuấn đuổi đến
- Chương 55 - Chân tướng của vụ ly hôn
- Chương 44 - Rất muốn nhìn em
- Chương 45 - Bà Bùi có ý gì?
- Chương 56 - Lòng tôi đau như dao cắt
- Quyển 5 - Chương 1 - Tình cảm vấn vương chưa dứt
- Chương 46 - Bùi Vĩnh Diễm chặn đường trong mưa
- Chương 2 - Tuy rằng tôi thất học nhưng còn thông minh hơn hắn
- Chương 47 - Vĩnh Diễm nói rõ, Gia Tuấn bỏ đi
- Chương 48 - Gia Tuấn mất tích, tôi phải làm gì bây giờ?
- Chương 3 - Lần hẹn hò lãng mạn đầu tiên sau khi xa cách
- Chương 49 - Gia Tuấn đề nghị ly hôn với tôi
- Chương 4 - Cái này nếu giết rồi ăn thịt, liệu có được nghìn cân không?
- Chương 5 - Hẹn hò và bắt đầu cuộc sống mới
- Chương 6 - Anh ta hôn lên nước mắt của tôi
- Chương 7 - Lý trí mấu thuẫn trong lúc triền miên
- Chương 8 - Tôi bị hãm hại, Gia Tuấn khuyên giải
- Chương 9 - Gia Tuấn: "Anh không nên để em đi"
- Chương 10 - Tôi hoàn toàn bị hãm hại
- Chương 11 - Tôi không quan tâm đến con trai ông
- Chương 12 - Sau khi rời khỏi, một lần nữa tôi bắt đầu lại
- Chương 13 - Cuộc sống bị chồng ruồng bỏ, thật không biết nên khóc hay nên cười
- Chương 14 - Phấn khích
- Chương 15 - Vô cùng khó xử
- Chương 16 - Dùng chất thải làm ám khí
- Chương 17 - Chiến đấu lấy sổ khám bệnh cho Gia Tuấn
- Chương 18 - Phó Gia Tuấn - Gặp lại Đinh Đinh
- Chương 19 - Phó Gia Tuấn - Tôi vẫn yêu cô ấy như trước kia
- Chương 20 - Phó Gia Tuấn - Tài trí của Đinh Đinh khiến tôi cảm phục
- Chương 21 - Đối mặt với tình cảm
- Chương 22 - Gặp lại Bùi Vĩnh Diễm
- Chương 34 - Ý em là muốn chia tay với anh sao?
- Chương 23 - Bùi Vĩnh Diễm, anh không phải là Đổng Vĩnh, mà anh là Nhị Lang Thần
- Chương 35 - Tôi chỉ có một câu: "Dù có chết cũng không khuất phục"
- Chương 24 - Bùi Vĩnh Diễm - Bởi vì anh yêu em
- Chương 36 - Chồng cũ đến hóa giải mối nguy
- Chương 25 - Sự theo đuổi của Bùi Vĩnh Diễm
- Chương 37 - Ở hiền gặp lành, thoát khỏi nguy hiểm thành công
- Chương 26 - Tôi đón nhận Bùi Vĩnh Diễm
- Chương 38 - Tình cảm sâu nặng không có kết quả, Bùi Vĩnh Diễm bị hạ nốc ao
- Chương 27 - Đá quý Tanzanite, vị khách nữ kỳ lạ
- Chương 39 - Đối với Vĩnh Diễm, tôi vừa yêu lại vừa muốn quên đi
- Chương 40 - Trăm hoa đã tàn, lá rụng về cội
- Chương 28 - Tôi gặp phải tình địch
- Quyển 6 - Chương 1 - Lá thư của Vĩnh Diễm
- Chương 29 - Triền miên đứt đoạn
- Chương 2 - Dự tiệc gặp mặt cùng chồng cũ
- Chương 30 - Xem Đinh Đinh đối đáp đúng mực
- Chương 31 - Không chút khách khí đánh bại tình địch
- Chương 3 - Sự triền miên dịu dàng tong ký ức
- Chương 32 - Muốn tôi để người khác qua đêm với chồng mình
- Chương 4 - Tôi thân mật cùng chồng cũ
- Chương 33 - Một Tiểu Đing Đinh nhanh mồm nhanh miệng
- Chương 5 - Chứng bệnh của Gia tuấn bắt đầu bộc phát
- Chương 6 - Không thể biết là sáng suốt hay ngu muội, tóm lại không thể để tinh thần sa sút
- Chương 7 - Tâm sự của Gia Tuấn
- Chương 8 - Thay đổi bản thân vì Gia tuấn
- Chương 9 - Gia Tuấn bị đâm, ai là hung thủ?
- Chương 10 - Đại kết cục 1
- Chương 11 - Đại kết cục 2
- Chương 12 - Phiên ngoại 1 - Phó Gia tuấn: Mùa xuân của tôi