Chương 142: Mất khống chế
Tô Nhiễm thất kinh, đứng chôn chân tại chỗ dò xét anh. Một lúc sâu, ánh mắt dần lạnh lùng...
"Sao anh biết tôi đến số 45 đường Hoa Đôn? Sao anh biết hôm nay tôi đến sở cảnh sát?"
Lệ Minh Vũ tiến lên, giơ tay giữ chặt vai cô, vầng trán rộng ẩn hiện vẻ ngấm ngầm chịu đựng, "Tô Nhiễm, sự việc không đơn giản giống em tưởng tượng, nên em đừng tiếp tục hỏi được không? Anh chỉ có một yêu cầu, em đừng bao giờ đến đường Hoa Đôn nữa."
"Đinh Minh Khải do anh sai người giết, phải không?" Tô Nhiễm gằn giọng, tim cô lạnh buốt.
"Không phải!" Lệ Minh Vũ sẵn giọng, cau mày trả lời.
Tô Nhiễm cười khẩy, "Nhưng anh vẫn nắm rõ chuyện xảy ra thế nào đúng không? Giống chuyện Trình Nhật Đông, anh biết rõ họ sẽ làm gì đấy thôi."
"Anh không biết, chuyện Đinh Minh Khải bị giết anh chỉ vừa biết mà thôi. Còn Trình Nhật Đông..." Lệ Minh Vũ dằn lòng, nói với cô: "Lúc đó đi nước cờ như vậy chỉ để đối phó với Hạ Minh Hà. Anh biết chuyện này, người sắp xếp khi ấy là của bên bọn anh, nhưng không ngờ xảy ra sơ suất, vừa dịp gặp em đi vào ngõ nhỏ đó, đến lúc anh biết thì đã muộn."
Tô Nhiễm nhìn anh chằm chặp, nụ cười trên môi càng lạnh lẽo, "Lệ Minh Vũ, anh tẩy gột bản thân mình sạch sẽ thật, cũng như việc anh khống chế nhà họ Hòa, bản thân anh chẳng bao giờ dính dấu vết gì cả."
"Em muốn anh làm thế nào mới tin tưởng, anh không muốn tổn thương em!" Lệ Minh Vũ gắt giọng.
"Chứng cứ!" Tô Nhiễm nhấn mạnh, "Chứng cứ chứng minh anh vô tội."
Vòm ngực Lệ Minh Vũ phập phồng, anh lặng thinh.
Tô Nhiễm cũng chẳng nói tiếng nói, đôi mắt sáng không hề rời khỏi anh.
Phòng khách sa vào tĩnh lặng vô bờ, chỉ chừa lại âm thanh tích tắc của đồng hồ.
Hồi lâu sau, anh lên tiếng, giọng anh trầm trầm nặng nề như tảng đá rơi vào lòng cô, "Em muốn thấy chứng cứ phải không? Được, đi theo anh!" Nói dứt lời, anh liền kéo cô đi.
Tô Nhiễm vùng vẫy, nhưng thoát không khỏi anh.
***
Từng dãy đèn đường vút qua bên cạnh, xe lao nhanh lên cầu vượt, phóng như bay về phía trước.
Tô Nhiễm túm chặt tay nắm cửa, dạ dày không ngừng co rút, nhưng cô vẫn gắng kiềm nén cảm giác buồn nôn, cô kinh hãi dòm người đàn ông chạy xe ngồi cạnh.
Sắc mặt anh nghiêm túc lạnh lẽo, làn môi mỏng mím chặt, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm phía trước, tia sáng mờ mờ phản chiếu vẻ cơ trí và nhẫn nhịn trong mắt, bàn tay anh nắm chắc tay lái như đang nắm sự sống chết của người khác.
Tô Nhiễm nghĩ, nói chính xác phải là sự sống chết của cô đang nằm gọn trong tay anh.
Cô cảm thấy cả người mình như bay vút lên trời cao, đầu óc cô váng vất, không chịu đựng nổi nữa, cô quay nhìn anh...
"Rốt cuộc anh muốn chở tôi đi đâu?"
Phía trước là đường ra khỏi nội thành, anh muốn chở cô đến ngoại thành?
Lệ Minh Vũ không trả lời, ánh mắt anh thâm trầm đáng sợ.
Tô Nhiễm vô cớ sợ hãi, tay còn lại đặt lên bụng theo bản năng. Cô chỉ lo bất cẩn đụng đến bụng mình, còn chưa nghĩ ra cách khiến anh dừng xe, cơ thể cô đã nhào thẳng về trước, chưa hét to sợ hãi, cánh tay anh đã che chắn cho cô.
Lệ Minh Vũ đạp phanh xe bất ngờ!
Tô Nhiễm hoảng hốt, trố mắt nhìn Lệ Minh Vũ, cô đau đớn thở gấp: "Anh muốn làm gì?" Cô bực bội rít lên, trong lòng lo nơm nớp cho đứa bé. Nếu anh dám hại chết con cô, cô sẽ liều mạng với anh!
Lệ Minh Vũ không nói không rằng, cũng chẳng hề ngó đến cô, anh thu tay rồi chợt đấm mạnh lên tay lái, mu bàn tay thoáng chốc rơm rớm máu. Anh không nói tiếng nào, đưa mắt về phía trước.
Bộ dáng anh dọa Tô Nhiễm hoảng sợ. Cô tưởng anh trông thấy gì, bèn xoay đầu nhìn phía trước theo bản năng, nhưng phát hiện hai bên ngoại trừ đèn đường và xe cộ thỉnh thoảng chạy qua thì chẳng có chuyện gì khác thường xảy ra, cũng chẳng đụng trúng bất kỳ ai.
Con đường thẳng tắp âm u phía trước tựa như hành trình thông suốt đến bóng tối mịt mờ...
Lệ Minh Vũ không hề có ý định chạy xe, anh dừng thẳng xe giữa đường, xe khác chạy ngang chỉ biết lách sang hai bên trái phải, lúc này có một chiếc xe tức giận bóp kèn inh ỏi đi ngang, kéo Lệ Minh Vũ bừng tỉnh.
Ánh mắt anh sực tỉnh thấp thoáng buồn phiền, nheo mắt, môi mím càng chặt.
"Lệ Minh Vũ, anh dừng ở đây làm gì?" Tô Nhiễm trấn tĩnh, cất giọng lạnh lùng, "Chẳng phải dẫn tôi đi xem bằng chứng ư?"
Lệ Minh Vũ quay phắt đầu nhìn cô không chớp mắt.
Nỗi sợ hãi dâng tràn trong lòng Tô Nhiễm, cô vô ý thức rụt người về sau. Không phải anh muốn giết người diệt khẩu chứ?
Bắt gặp cô như vậy, một tia sốt ruột quẫy lên trong sâu thẳm trái tim Lệ Minh Vũ, anh muốn nói gì đó nhưng tiếng kèn inh tai không ngừng thúc giục phía sau. Anh cắn răng, khởi động xe, ngoặt qua giao lộ rồi quay ngược đầu xe, giẫm mạnh chân ga phóng về trước.
Xe mau chóng dừng dưới phòng làm việc, anh ngoái đầu, dõi mắt ngắm cô thật lâu nhưng vẫn không nói tiếng nào. Tô Nhiễm có cảm giác bị lừa gạt, cô cắn môi, nói khẽ, "Buồn chán!"
Nói dứt câu, cô liền vươn tay, toan mở cửa xe.
Ai ngờ...
Cửa xe phát ra một tiếng "tạch", liền khóa chặt!
Tô Nhiễm sửng sốt, xoay nhìn anh, anh lại tắt máy, quay người trên ghế chính đối mắt với cô.
"Lệ Minh Vũ, anh phát điên gì vậy? Rốt cuộc anh muốn cái gì?" Tô Nhiễm giận dữ.
Lệ Minh Vũ thở dài thườn thượt, vươn tay kéo cô qua, cánh tay khỏe mạnh rắn rỏi ôm ghì cô vào lòng, muốn trốn nhưng không tránh lại được sức vóc của anh, cuối cùng cô đành thở hổn hển nhìn anh trân trân như người xa lạ.
"Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh." Anh thều thào, cau chặt mày, cảm giác này khiến anh khó chịu cực kỳ, "Anh biết em hiểu lầm anh rất nhiều, nhưng anh không cách nào giải thích hết với em. Anh chỉ hy vọng em đừng gây nên bất cứ chuyện gì nguy hiểm, dù chỉ vì bản thân em."
Lòng cô nặng trĩu, cổ họng tắc nghẹn đau đớn. Nếu được, cô chỉ muốn mặc kệ mọi thứ, vô tâm mọi chuyện. Nhưng cô có thể như vậy không?
Người đàn ông đang ôm chặt cô, ánh mắt anh sâu thẳm tràn ngập thân thiết khiến cô mê đắm lạc lối, kể cả mùi hương của anh cũng làm cô đau quặn lòng. Một người đàn ông như thế này, tại sao ông trời luôn sắp đặt anh ta xuất hiện trước mặt cô?
Tới tận giây phút này, Tô Nhiễm cũng chẳng muốn tiếp tục lừa dối bản thân!
Cô chưa bao giờ thống hận anh như lúc này, nỗi hận này đã đạt đến vô hạn, bởi vì...
Cô hận anh bao nhiêu, thì yêu anh bấy nhiêu.
Buồn cười không, ngay cả bản thân cô cũng thấy buồn cười. Bốn năm trước anh đã lẩn sâu vào lòng cô, suốt bốn năm qua anh chưa từng rời đi. Cô từng trốn tránh, từng xem nhẹ, thế nhưng cô vẫn rung động và hạnh phúc chỉ với một nụ cười thờ ơ, vài câu nói nhẹ nhàng tùy tiện của anh.
Tô Nhiễm cười tuyệt vọng.
"Được anh quan tâm, tôi rất cảm động." Đôi mắt trong vắt chứa đựng bao nỗi niềm bi thương như dao nhỏ sắc lạnh chĩa về anh. "Nếu không biết ý đồ của anh với nhà họ Hòa, nếu không biết cái chết của ba liên quan đến anh, nếu không biết anh chẳng tiếc hy sinh mạng người để đoạt lấy cổ phần của tôi, nếu không biết tất cả chuyện này, tôi thật sự sẽ cảm động vì mấy lời anh nói. Lệ Minh Vũ, anh nói bao giờ nghe cũng hay, nhưng sự thật nó quá tàn nhẫn."
Môi Lệ Minh Vũ mím thành đường thẳng, cằm căng cứng, gương mặt điển trai lóe vẻ phức tạp, mâu thuẫn khó diễn tả thành lời. Anh ôm riết Tô Nhiễm, anh sợ chỉ hơi thả lỏng cô sẽ biến mất.
"Không phải, thật sự không phải." Một lúc sau, giọng anh khàn khàn bất lực vang lên, anh ghì siết cơ thể cô, áp vầng trán rộng vào trán cô. "Quan tâm em là việc làm phát ra từ nội tâm của anh. Những lời này, anh chưa bao giờ lừa dối em."
Tô Nhiễm không đẩy anh ra, nhưng lòng cô tê tái mỗi nỗi chua xót khôn cùng, gần đến đỗi mùi hổ phách dìu dịu như sợi dây thừng trói cô đau đớn nghẹt thở, muốn trốn nhưng không đủ sức để tránh.
An Tiểu Đóa từng hỏi cô một vấn đề rất có ý nghĩa, vấn đề đó là... Nếu người đàn ông cậu yêu nhất giết người thân của cậu, vậy cậu có chọn ở bên anh ấy không? Lúc đó cô trả lời thế nào? Đáp án lặng lẽ vang dội bên tai cô một cách quả quyết.
Cô nhớ rồi, lúc đó cô nghiêm túc trả lời rằng... Mình vẫn chọn yêu anh ấy, nhưng sẽ không ở cạnh anh ấy.
Lúc đó, Tiểu Đóa còn hỏi, vậy cậu không đau lòng?
Cô trả lời... Mình đau lòng, nhưng tốt hơn là để anh ấy đau lòng. Hai người nếu sống cạnh nhau thì cũng chỉ dằn vặt đôi bên cả đời.
Bây giờ ngẫm lại đáp án này dường như đã trở thành điềm báo trước.
Cô và Lệ Minh Vũ bắt đầu từ bế tắc, bốn năm trước cô và anh đã không còn vui vẻ hạnh phúc.
Trong xe, chỉ loáng thoáng tiếng hít thở nhè nhẹ của hai người, tựa như nỗi đau nào đó đang lớn dần giữa anh và cô. Tô Nhiễm tựa vào lòng anh, đau đớn hít thở mùi hương thuộc riêng anh, mùi hương thanh khiết này khiến cô khắc ghi suốt cuộc đời. Hồi lâu sau, cô cất giọng khe khẽ như gió thoảng, "Để tôi xuống xe được chứ?"
Lệ Minh Vũ bật thẳng người, ánh mắt chứa đầy vẻ lưu luyến nhìn cô, nhưng anh vẫn thả tay, nhẹ nhàng nói, "Hứa với anh, không đến biệt thự đó nữa."
"Trừ phi anh nói tôi biết nguồn gốc của biệt thự đó." Cô không muốn nghe lời khuyên kiểu này, cô chỉ muốn biết chuyện gì xảy ra.
"Không đời nào." Lệ Minh Vũ trả lời hết sức kiên quyết.
"Anh..."
"Cho nên em hãy bỏ ngay ý nghĩa đó trong đầu, anh sẽ không để em đến đó một lần nào nữa." Anh bình thản cắt ngang cô.
Tô Nhiễm nổi cáu, không muốn tiếp tục đôi co, cô kiềm nén cơn giận, lạnh lùng nói, "Mở cửa, tôi muốn xuống xe!"
Lệ Minh Vũ bất động.
"Tôi kêu anh mở..." Giọng cô vừa gắt lên, điện thoại bỗng dưng đổ chuông.
Nhạc chuông bất ngờ như nhạc đệm, hòa hoãn bầu không khí căng thẳng trong xe.
Tô Nhiễm không phí thêm thời gian với Lệ Minh Vũ, cô nghe điện thoại, nhưng nào ngờ lại là điện thoại của Mộ Thừa, anh dùng số điện thoại của bệnh viện.
"Tiểu Nhiễm, anh vừa xuống ca, đi ăn khuya với anh được không em?"
Thanh âm Mộ Thừa dịu dàng ấm áp, như lời nói thì thầm ngọt ngào của tình nhân, nhưng vì hiệu quả cách âm trong xe cực kỳ tốt với bên ngoài nên Lệ Minh Vũ nghe hết sức rõ ràng. Tô Nhiễm cũng cảm thấy điều này, sắc mặc cô lúng túng, hơi nhích người ra xa, nhưng vẫn trông thấy ánh mắt thoáng chốc trở nên băng giá của Lệ Minh Vũ.
"Hôm nay không tiện, để hôm khác." Cô cự tuyệt.
Cô dợm cúp điện thoại, giọng Mộ Thừa vang lên lần nữa...
"Anh xin lỗi. Tiểu Nhiễm, anh không cách nào yêu Tiểu Đóa, cô ấy là một cô gái tốt, anh không thể hại cô ấy."
"Mộ Thừa, hôm nào chúng ta nói chuyện tiếp được không?" Tô Nhiễm chỉ muốn cúp máy lập tức. Thứ nhất vì nơi này không tiện nói nhiều với Mộ Thừa, thứ hai vì cô không có tâm trạng bàn bạc chuyện khác.
Mộ Thừa cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi ngay, "Tiểu Nhiễm, có chuyện gì vậy em?"
"Em..."
Tô Nhiễm vừa muốn trả lời, Lệ Minh Vũ ngồi cạnh giật lấy điện thoại tức thì, đôi mắt cô ngỡ ngàng, vươn tay toan giành lại, tay kia của anh liền túm mạnh hai cổ tay cô.
"Cậu, lần này cậu sai rồi nhé? Lẽ nào cậu không biết 'một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng' ư?" Lệ Minh Vũ nhếch miệng cười, nhưng sắc mặt rúm ró khó coi cực kỳ, giọng anh u ám nói chuyện điện thoại.
"Lệ Minh Vũ, anh nói bậy bạ gì đó?" Tô Nhiễm ngẩn người, rít to với Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ kéo cô qua, mũi hít hà mái tóc Tô Nhiễm, ghé miệng sát tai cô, nhỏ nhẹ nhắc nhở, "Nếu không muốn Mộ Thừa của em lo lắng, em phải biết ngoan ngoãn chứ."
Tô Nhiễm sững ra.
Thấy cô cứng đờ người, Lệ Minh Vũ cười thỏa mãn, giọng lo lắng của Mộ Thừa truyền qua điện thoại...
"Minh Vũ, cậu làm gì Tiểu Nhiễm?"
"Làm gì?" Anh tiếp điện thoại, một bàn tay vẫn đang giữ chặt Tô Nhiễm, làn môi lan tràn ý lạnh, "Cậu cần phải biết rõ ràng à. Cô ấy là vợ của cháu, cháu muốn làm cái gì thì làm cái đó với cô ấy."
Tô Nhiễm giận dữ trố mắt nhìn anh.
Người đàn ông đáng xấu hổ!
"Cậu và cô ấy đã chấm dứt! Minh Vũ, nếu cậu không cho cô ấy được hạnh phúc, vậy thì từ bỏ ngay đi! Đừng tiếp tục giày vò cô ấy!" Thanh âm của Mộ Thừa lạnh lẽo như tảng băng.
"Ai nói bọn cháu chấm dứt?" Lệ Minh Vũ từ tốn đáp, vẻ mặt lóe lên một tia ác ý quan sát Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm trông thấy, lòng trào dâng một nỗi sợ hãi không tên.
"Bây giờ Tô Nhiễm còn đang nằm dưới người cháu, cậu nói thử xem, một đôi nam nữ cùng lên giường thì có quan hệ gì với nhau?"
Mộ Thừa hiểu tính cách Lệ Minh Vũ, nói giọng lãnh đạm, "Cậu ép buộc cô ấy!"
"Mấy chuyện kiểu này có đúng là ép buộc hay không, chỉ người trong cuộc mới biết. Cậu thân yêu à, xem ra đêm nay cậu phải đi ăn khuya một mình rồi. À, đúng rồi, dĩ nhiên..." Anh ngừng giây lát, ánh mắt càng lạnh lẽo, "Nếu hiếu kỳ, cậu có thể đến thẳng Bán Sơn tìm cháu, cháu cũng không ngại có người đến làm khán giả theo dõi trực tiếp!" Dứt lời, anh tắt ngay điện thoại.
Tô Nhiễm tức giận nghẹn ngào, lồng ngực phập phồng. Lệ Minh Vũ cười nhạt, mở cửa sổ, không nói tiếng nào ném điện thoại ra ngoài.
"Anh bị điên à?" Cô thất kinh.
"Thì sao? Em thương người hay tiếc điện thoại?" Anh khóa chặt cửa xe, cười lạnh lùng, dồn cô vào sát ghế, dằn giọng: "Hẳn em biết anh rất ghét em dính dáng đến anh ta. Điện thoại anh ta đưa em, em định dùng đến chừng nào, muốn nhìn vật nhớ người?"
Tô Nhiễm giật mình, hóa ra anh đã biết điện thoại này do Mộ Thừa tặng cô, nhớ đến chiếc điện thoại rơi khỏi cặp xách của anh, lòng cô trĩu nặng.
"Anh ta nắm rất rõ chuyện của chúng ta." Anh cười điềm nhiên, nhưng đôi mắt lộ vẻ quyền uy không cho phép trái ý, anh sờ gò má cô, thấy cô muốn né tránh, anh liền giữ lại. "Em nói gì với anh ta? Cương quyết rời khỏi anh là vì anh ta?"
"Lệ Minh Vũ, tôi không hiểu anh đang nói gì." Tô Nhiễm nghẹt thở, hơi thở của anh quá đỗi lạnh lẽo, mối nguy hiểm quen thuộc bủa vây cô lần nữa. "Tôi và anh vĩnh viễn là người xa lạ không dính dáng gì đến nhau, chuyện này không liên quan Mộ Thừa. Bản thân anh đã làm gì, trong lòng anh hiểu rõ nhất."
"Tô Nhiễm, cơ hội thỏa hiệp cuối cùng anh muốn em nghe theo đã tan tành." Ngón tay cái của Lệ Minh Vũ quệt bờ môi Tô Nhiễm, si mê ngắm nghía gương mặt trắng mịn như sữa, cô gây cho anh cảm giác dù nhìn thế nào cũng không đủ. Cô như phạm âm (1) tuyệt vời nhất trên thế giới, dù cô trầm mặc, anh cũng thấy hạnh phúc vô ngần, bào mòn vẻ cô đơn trống vắng bao năm qua trong lòng anh.
(1)Phạm âm gồm 5 thứ: âm thanh chính trực (đúng như thật, không dối trá), âm thanh hòa nhã (êm dịu, không chói tai), âm thanh trong trẻo (không lanh lảnh, không quá trầm), âm thanh sâu xa đầy đủ (ý nghĩa cao siêu), âm thanh cùng khắp (chỗ nào cũng nghe thấy).
"Anh làm gì vậy? Buông ra!" Tô Nhiễm bị anh ghì chặt không thể động đậy, cô hoảng hốt đưa mắt nhìn, thanh âm run run.
Lệ Minh Vũ chẳng nói chẳng rằng, đồng tử đen láy lạnh buốt như băng đá dừng trên mặt cô, ở gần ánh mắt như vậy khiến cô ngộp thở.
Cô giãy dụa, nỗi sợ hãi mơ hồ quẫy lên mãnh liệt hơn. Cô sợ rồi, nếu chỉ có một mình thì sao cũng được, nhưng bây giờ cô đang mang thai.
"Lệ Minh Vũ, bỏ tôi ra."
"Anh tưởng rằng trước giờ chỉ là chuyện của anh và em, hóa ra anh nghĩ sai rồi, hóa ra vẫn còn một người nóng lòng nóng ruột chờ đợi em." Anh nhìn cô chằm chặp, "Tô Nhiễm, tuy chúng ta đã ly hôn, nhưng trước khi anh chưa chán em, em nghĩ sẽ dễ dàng kết thúc? Thừa dịp trốn khỏi anh? Em nằm mơ!"
Ánh mắt Tô Nhiễm đờ đẫn, cô nổi cáu, "Anh... khốn nạn."
"Lẽ ra, anh không phải khốn nạn như thế này!" Anh buồn bã ngắt lời cô, đôi mắt sâu hun hút nheo lại toát lên vẻ sắc lạnh, đăm đăm nhìn cô, "Tô Nhiễm, là em bức anh!" Nói xong, anh túm giữ tay Tô Nhiễm, chồm tới, đè lên người cô, sau đó tách hai chân cô.
Ghế phụ chầm chậm hạ xuống, Tô Nhiễm kinh hoàng, anh lập tức xé toạc váy cô, những chỗ cần che đều lộ hết ra ngoài, chân cô liền bị nhấc lên cao.
"Bỏ ra! Lệ Minh Vũ, anh bỏ ra!" Tô Nhiễm thẹn quá hóa giận, cô khiếp sợ tột độ, tay vội vùng vẫy, vô thức che chở bụng mình. Tô Nhiễm nắm rõ ý đồ của anh, cô sợ anh làm hại đứa bé.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ thẫm lại ngắm mảng xuân quang phía trước, anh ve vuốt khắp cơ thể cô, tay Tô Nhiễm che chỗ bụng lại bị anh hiểu lầm thành phản kháng, anh bèn thẳng thừng giữ hai tay cô, đôi tròng đen u ám nhuốm đầy hơi sương.
"Không."
"Bốn năm rồi, em ngủ với anh ta chưa đủ?" Giọng anh tàn nhẫn vang lên, tình cảm yêu thương khó nói thành lời và cảm giác ghen tuông như hai con sóng bủa vây tim Lệ Minh Vũ...
"Lẽ nào một chút tín nhiệm cũng không thể cho anh?"
"Ưm, anh thả tôi ra, anh làm tôi đau." Cô đau đớn dùng dằng, lời nói của anh như con dao nhỏ găm vào da thịt cô.
"Anh ta vội vàng tìm em làm gì? Hay hai người đã bàn tính trước, chỉ cần cắt đứt quan hệ với anh, hai người lại sống vui vẻ bên nhau?" Lệ Minh Vũ mù quáng đố kỵ, thấy cô không ngừng vùng vẫy phản kháng, cơn ghen tích tụ bấy lâu thêm sâu đậm, gương mặt anh áp gần cô, "Vô ích thôi, anh hiểu em hơn anh ta, anh có thể thỏa mãn em mọi thứ."
Ghen tuông khiến anh mất hết hy vọng và niềm tin.
"Anh nói bậy gì vậy? Bỏ tôi ra."
"Chưa bao lâu đã quên rồi?" Bắt gặp ánh mắt xa lạ và căm phẫn của cô, Lệ Minh Vũ càng nổi cáu, "Không sao, anh sẽ giúp em nhớ ra." Anh cười nhạt, kéo chân cô lên cao.
"Đừng..." Tô Nhiễm như bị giội nước lạnh vào người, cô giãy dụa nhưng không sao trốn thoát.
"Không, anh không được chạm tôi, anh sẽ làm hại..." Cô bỗng sững lại, cố gắng nuốt hai chữ "đứa bé" vào trong. Không có đứa bé, anh còn không tha cho cô, nếu lỡ anh biết cô mang thai, vậy anh...
Tô Nhiễm không dám ôm mong đợi quá lớn với người đàn ông này, đến cả giết người anh còn làm được, ngộ nhỡ anh cướp đứa bé của cô thì cô phải làm thế nào? Hay anh lấy đứa bé này uy hiếp cô? Có ông trời chứng giám, cô sợ bị anh uy hiếp.
"Lúc này rồi mà em còn sợ đau?" Anh tức giận đến mất hết lý trí, mặt anh đanh lại, nhếch mép nói, "Em tin anh, nói đến đau đớn, anh còn đau hơn cả em!"
Tô Nhiễm bất lực nhắm nghiền mắt, cô hiểu càng giãy giụa càng có hại với đứa bé, toàn thân cô mềm ra, đành để anh làm theo ý muốn. Cô không trông mong anh buông tha mình, chỉ hy vọng thấy cô không phản kháng anh nhẹ nhàng hơn, đừng làm hại con của cô.
Thấy cô như con cừu nhỏ nằm mềm oặt trên ghế, hàng mi run run, anh càng khó lòng kiềm chế. Một cú nhấn người, Lệ Minh Vũ đâm vào nơi sâu nhất trong cơ thể Tô Nhiễm.
Sự tấn công đột ngột của anh khiến Tô Nhiễm đau đến mức hơi thở ngưng trệ, dẫn dắt hàng loạt biểu hiện đau buốt pha lẫn khoái lạc trên gương mặt cô. Cô cắn mạnh môi, nước mắt nóng hổi bi ai giàn giụa trên đôi má, chảy xuống cánh tay Lệ Minh Vũ.
- Chương 228: Ngoại truyện 2: Bằng lòng với hạnh phúc của ai
- Chương 227: Ngoại truyện 1: Hạnh phúc thuộc về em
- Chương 226: Giáng sinh yêu thương
- Chương 225: là vui hay buồn
- Chương 224: Thất bại chồng chất
- Chương 223: Giết người diệt khẩu
- Chương 222: Sự quan tâm của Bạch Sơ Điệp
- Chương 221: Người tài giỏi
- Chương 220: Đào Túy
- Chương 219: Bình lặng
- Chương 218: Giám định
- Chương 217: Chúng ta kết hôn đi
- Chương 216: Xót xa
- Chương 215: Tin tốt
- Chương 214: Giao dịch
- Chương 213: Trù tính cho tình yêu
- Chương 212: Yêu
- Chương 211: Đại hội cổ đông
- Chương 210: Bị cầu hôn
- Chương 209: Lời thoại kinh điển
- Chương 208: Cầu hôn lần thứ hai
- Chương 207: Có yêu mới biết quý trọng
- Chương 206: Ông trời trêu cợt
- Chương 205: Từ hiểu lầm đến thù hận
- Chương 204: Công bằng
- Chương 203: Trước là tiểu nhân, sau là quân tử
- Chương 202: Xứng đôi vừa lứa
- Chương 201: Tung tích chiếc nhẫn
- Chương 200: Tả Giai Tuệ
- Chương 199: Ấm áp
- Chương 198: Hâm nóng tình yêu
- Chương 197: Lễ vật
- Chương 196: Cầu hôn (1 + 2)
- Chương 195: Tỉnh táo
- Chương 194: Bán đứng
- Chương 193: Hình Cũ
- Chương 192: Cố tình hãm hại
- Chương 191: Lừa cưới
- Chương 190: Tâm Linh Tương Thông
- Chương 189: Đổ máu
- Chương 188: A Miêu A Cẩu gặp nhau
- Chương 187: Dành những thứ tốt nhất cho cô ấy
- Chương 186: Anh có tình cảm với em
- Chương 185: Người đứng đằng sau
- Chương 184: Nổi giận
- Chương 183: Hy vọng
- Chương 182: Dịu dàng và nguy hiểm (18+)
- Chương 181: Bản lĩnh (18+)
- Chương 180: Phân tích của Mark
- Chương 179: Kẻ thù của đối thủ chính là bạn bè của mình
- Chương 178: Mâu thuẫn chị em
- Chương 177: Bày mưu tính kế
- Chương 176
- Chương 175: Người khách bất ngờ
- Chương 174: Email lạ
- Chương 173: Hù dọa
- Chương 172
- Chương 171: Ngây ngô
- Chương 170: Đau đớn tột cùng đổi lấy hạnh phúc vô tận
- Chương 169: Giày vò
- Chương 168: Biệt thự Bạch Lan
- Chương 167: Quyết định
- Chương 166: Còn có một từ gọi là "Thành toàn"
- Chương 165: Lựa chọn
- Chương 164: Bệnh án
- Chương 163: Điện thoại
- Chương 162: Sự thật
- Chương 161: Phẫn nộ
- Chương 160: Cấp cứu
- Chương 159: Nhìn thấy
- Chương 158: Rời khỏi
- Chương 157: Lo được lo mất
- Chương 156: Vụ việc ngoài ý muốn
- Chương 155: Anh là Nhạc Bất Quần
- Chương 154: Hành vi thái quá
- Chương 153: Muốn trốn? Bỏ ngay ý định đó đi!
- Chương 152: Tâm tư thay đổi
- Chương 151: Bị lừa
- Chương 150: Đánh rơi lọ thuốc
- Chương 149: Từ chối
- Chương 148: Cách duy nhất cứu nhà họ Hòa
- Chương 147: Suôn sẻ
- Chương 146: Người em yêu vĩnh viễn là anh ấy
- Chương 145: Tin nhắn thoại
- Chương 144: Bất đồng quan điểm
- Chương 143: Đòn chí mạng
- Chương 142: Mất khống chế
- Chương 141: Phân tích đáng sợ
- Chương 140: Hiện trường giết người
- Chương 139: Mình yêu nhưng không thể ở cạnh nhau
- Chương 138: Mang thai
- Chương 137: Tôi chỉ là con ngốc
- Chương 136: Bất trắc
- Chương 135: Anh đau đầu
- Chương 134: Anh muốn nhìn thấy em
- Chương 133: Người thật
- Chương 132: Lời mời
- Chương 131: Diệt trừ
- Chương 130: Bệnh nặng
- Chương 129: Nơi ánh đèn mờ nhạt lại là người ấy
- Chương 128: Phát hiện
- Chương 127: Bất ngờ
- Chương 126: Ảo ảnh đêm khuya
- Chương 125: Hành vi biến thái
- Chương 124: Manh mối ở nhà họ Hòa
- Chương 123: Sét đánh
- Chương 122: Đáp án cuối cùng
- Chương 121: Điện thoại
- Chương 120: Ngày thứ chín
- Chương 119: Đêm cuối
- Chương 118: Nghi hoặc
- Chương 117: Người lập bia
- Chương 116: Đau lòng
- Chương 115: Lặp lại chuyện xưa
- Chương 114: Không phải bà Lệ
- Chương 113: Như hình với bóng
- Chương 112: Em thuộc về anh
- Chương 111: Ấm áp
- Chương 110: Anh chờ em
- Chương 109: Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn
- Chương 108: Đại luật sư Lạc Tranh
- Chương 107: Người chồng tốt
- Chương 106: Một mặt xa lạ
- Chương 105: Về Bán Sơn
- Chương 104: Cũng nghĩ đến quà tặng
- Chương 103: Tính sổ
- Chương 102: Đâm thủng tờ giấy
- Chương 101: Cơn giận của đàn ông
- Chương 100: Toàn người xa lạ
- Chương 99: Chùn bước
- Chương 98: Say rượu
- Chương 97: Không ai hạnh phúc
- Chương 96: Món nợ mười năm
- Chương 95: Thuận theo yêu cầu
- Chương 94: Tiếp thu dạy dỗ
- Chương 93: Rất dũng cảm
- Chương 92: Quyết định của Lệ Minh Vũ
- Chương 91: Vô cớ bỏ đi
- Chương 90: Xưng hô với người ngoài
- Chương 89: Muốn tìm một người
- Chương 88: Kinh hồn nơi nghĩa trang
- Chương 87: Bức ảnh đáng sợ trên mộ bia
- Chương 86: Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến
- Chương 85: Mùi hương kỳ lạ
- Chương 84: Ai lo lắng cho ai
- Chương 83: Nỗi đau từng trải
- Chương 82: Đánh mất tôn nghiêm
- Chương 81: Điều khoản chí mạng trong hợp đồng
- Chương 80: Nhìn xa trông rộng
- Chương 79: Một mình rời đi
- Chương 78: Búp bê rách nát
- Chương 77: Trở lại biệt thự Bán Sơn
- Chương 76: Kết cuộc của hạnh phúc
- Chương 75: Vạch trần bản chất
- Chương 74: Bạn từ phương xa tới thăm
- Chương 73: Phong vân tái khởi
- Chương 72: Mộ viên
- Chương 71: Không hẹn mà gặp
- Chương 70: Yêu thương khiến con người nghẹt thở
- Chương 69: Không ngờ em lại trở về
- Chương 68: Không thể chỉ nhìn bề ngoài
- Chương 67: Mọi thứ đều thay đổi
- Chương 66: Thành phố của anh và cô
- Chương 65: Cầu hôn bên vòng xoay ngựa gỗ
- Chương 64: Đằng sau là cô đơn trống trải
- Chương 63: Biến hóa khó lường
- Chương 62: Chính tà khó dò
- Chương 61: Đòn chí mạng
- Chương 60: Chiến thắng trong yên lặng
- Chương 59: Đâu đâu cũng thấy uy hiếp
- Chương 58: Lâu Rồi Mới Gặp
- Chương 57: Bông Ngọc Trai Đen
- Chương 56: Tôi Muốn Chính Em
- Chương 55: Ánh Mắt Anh Ta Nhìn Em
- Chương 54: Hoàn Toàn Cố Ý
- Chương 53: Tiệc Chúc Mừng
- Chương 52: Lời Mời Của Nhà Đầu Tư
- Chương 51: Ôm Nhau Dưới Bóng Đêm
- Chương 50: Yêu Không Nhất Định Phải Tỷ Lệ Thuận Với Được Yêu
- Chương 49: Xa Tận Chân Trời, Gần Ngay Trước Mắt
- Chương 48: Bức Tranh Gia Đình
- Chương 47: Người Đàn Ông Trong Xe Mpv
- Chương 46: Chưa Hẳn Người Yêu Nhưng Quá Xa Bạn Bè
- Chương 45: Mộ Thừa
- Chương 44: Nước Hoa "midi"
- Chương 43: Buổi Ký Tặng "Kinh Mộng Hào Môn"
- Chương 42: Đau Đến Tan Nát Cõi Lòng
- Chương 41: Giáng Sinh Đầy Máu
- Chương 40: Tôi Tới Là Vì Cô Ấy
- Chương 39: Rắc Rối Lại Đến
- Chương 38: Gặp Mặt
- Chương 37: Mục Đích Thật Sự
- Chương 36: Ống Kính Ẩn Giấu
- Chương 35: Cáo Già Và Hồ Ly
- Chương 34: Tâm Sinh Thất Vọng
- Chương 33: Quan Tâm Sao?
- Chương 32: Đoán Không Ra
- Chương 31: Sự Chán Ghét Của Lệ Minh Vũ
- Chương 30: Em Đóng Kịch Giỏi Hơn Chị Mình
- Chương 29: Nguy hiểm rình rập
- Chương 28: Yêu thật lòng
- Chương 27: Đạo lý hiển nhiên
- Chương 26: Chị em bất hoà
- Chương 25: Đừng có làm bộ làm tịch
- Chương 24: Con nhỏ xấu xa
- Chương 23: Hai Người Đàn Ông Dưới Tuyết Rơi
- Chương 22: Tiêu Diệp Lỗi
- Chương 21: Mũi Tôi Rất Thính
- Chương 20: Người Đến Không Có Ý Tốt
- Chương 19: Thước Đo Tình Yêu
- Chương 18: Hóa Ra Anh Rất Nguy Hiểm
- Chương 17: Thẻ Vàng
- Chương 16: Người Đàn Ông Dưới Nắng Sớm
- Chương 15: Hạ Đồng
- Chương 14: Người Phụ Nữ Kiêu Ngạo
- Chương 13: Tiệc Tối
- Chương 12: Vinh Hoa Phú Quý Làm Gì?
- Chương 11: Gia Đình Điều Chế Hương
- Chương 10: Hòa Vy
- Chương 9: Dáng Dấp Người Chồng
- Chương 8: Hẹn Hò Cùng Anh
- Chương 7: Em Rất Sợ Tôi?
- Chương 6: Nhìn Tận Mắt
- Chương 5: Dãy Số Xa Lạ
- Chương 4: Tin Tức
- Chương 3: Lúng Túng Đêm Khuya
- Chương 2: Em Gọi Tôi Là Gì?
- Chương 1: Chồng Về Nhà Trễ