Chương 169: Ông xã đến
Người thuộc bộ phận một vốn đang khẩn trương bận rộn tăng ca làm thêm giờ, đột nhiên nhảy ra một người tràn đầy căm phẫn như thế trái lại làm Trang Noãn Thần hết hồn, nhìn lại, cô gái này có vẻ tức giận, như thể bất mãn với toàn xã hội.
Biểu hiện hấp tấp bực bội điển hình của sinh viên mới ra trường.
"Nếu bản thảo của Từ Hiểu Kỳ có thể dùng được, tốt nhất cô nên nhẫn nại xem hết bản thảo của cô ấy rồi hãy phát biểu ý kiến." Trang Noãn Thần nhìn cô, ánh mắt khắt khe, "Còn nữa, quản lý Hạ bảo các cô viết bản thảo PR sản phẩm, ngay cả khái niệm cô cũng nhầm lẫn thì làm sao có thể viết ra bản thảo thích hợp được?"
"Em không viết ra được một cái bản thảo không có nội dung kỹ thuật như Từ Hiểu Kỳ!" Nhân viên mới lại vô cùng không phục, mất kiên nhẫn trả về một câu.
Trang Noãn Thần dừng bước, quay đầu chau mày nhìn cô, "Vậy cô cho rằng bản thảo thế nào mới gọi là có nội dung kỹ thuật?"
"Em cảm thấy cho dù là làm PR hay làm quảng cáo thì vẫn là làm truyền thông, hẳn là đều có tự do ngôn luận chứ?" Cô nhíu mày, trông rất tức giận bất bình.
Hạ Lữ nghe tiếng cũng nhanh chóng đi tới, sau khi thấy vậy vẻ mặt cũng bất đắc dĩ.
"Lâm Diệu, cô ở chỗ này ầm ĩ gì chứ?"
Lâm Diệu không quan tâm đến Hạ Lữ, thở hổn hển nhìn thẳng vào Trang Noãn Thần.
Trang Noãn Thần không giận còn cười, nói năng ngắn gọn nhưng rõ ràng, "Đầu tiên, tôi có lời khen cô đã có can đảm đến trực tiếp chất vấn tôi, nhưng trước hết hãy thu lại vẻ bất bình của 'lớp thanh niên ngũ tứ' này của cô đã. Tiếp theo, để tôi nói với cô, có lẽ cô đi học, giảng viên ở trường dạy cô về tự do ngôn luận, nhưng chỗ này là công ty chứ không phải trường học, lần sau khi cô muốn nói gì làm gì tốt nhất hãy suy nghĩ cho cẩn thận. Cuối cùng, cô phải rõ ràng ngành nghề và khách hàng cô phải phục vụ, một bài PR sản phẩm cô muốn tự do ngôn luận thế nào? Quảng cáo sản phẩm nói trắng là chính là để cho người tiêu dùng có thể hiểu rõ sản phẩm này là cái gì, công dụng là gì, mang đến lợi ích gì cho người sử dụng, cô muốn tự do ngôn luận, vậy tôi hỏi cô, cô có biết thiêu hoa trên gấm là gì không? Đừng nói là ngành quảng cáo, cho dù hôm nay cô làm trong ngành truyền thông, cũng không được tự do ngôn luận, tự do, vĩnh viễn chỉ là khái niệm tương đối."
"Nhưng..."
"Cuối cùng, tôi nói thêm cho cô một chân lý, cái gì gọi là bản thảo PR có chất lượng, là khách hàng tán thành, người tiêu dùng tán thành, đấy là chất lượng!" Giọng Trang Noãn Thần lạnh lùng cắt ngang lời cô.
Lâm Diệu ngẩn người, miệng há to sau đó liếm môi, "Em không tiếp thu được cách nói này, cái này cũng không giống với cái mà em được biết, em không tiếp thu được chuyện bản thảo em cực khổ viết ra bị coi rẻ không đáng một xu, em không muốn làm ở đây nữa."
Hạ Lữ nhíu mày.
Trang Noãn Thần không nói nhiều, trực tiếp nhìn sang Hạ Lữ, "Ngày mai thông báo phòng nhân sự làm thủ tục thôi việc cho cô ta, còn có, thông báo những người tăng ca vào họp thảo luận về hoạt động vào ngày 25." Sau khi ra quyết định nhanh gọn, cô xoay người rời đi.
Lâm Diệu đứng tại chỗ, không ngờ như thế đã trực tiếp bị khai trừ, trừng lớn hai mắt, tức giận đến môi phát run.
Hạ Lữ nhíu mày nhìn cô, thấm thía nói, "Cô em à, muốn lăn lộn trong xã hội này thì trước hết hãy thu lại hành vi thích ảo tưởng cùng mơ mộng đi, hiện tại không phải cô đang ở trường, đồng nghiệp và cấp trên của cô cũng không bao dung và dung túng cô như bạn học và giáo viên của cô, giống như lời giám đốc Trang đã nói với Từ Hiểu Kỳ trước đó, muốn làm chuyện gì, trước tiên quản lý tốt cái miệng của mình đã."
Lâm Diệu ra vẻ coi khinh, quay đầu bỏ đi.
Hạ Lữ bất đắc dĩ lắc đầu.
***
Cuộc họp kéo dài đến chín giờ mới giải tán.
"Hôm nay mọi người vất vả rồi, nhưng phải nhớ trước khi đi phải dọn dẹp mấy gói quà vặt của mình." Trang Noãn Thần vừa dọn tài liệu vừa cười nói.
Mọi người cười ha ha.
Phúc lợi của Đức Mã với nhân viên tăng ca, không thiếu quà vặt thông thường, bữa tối tăng ca cũng bao gồm trong đó, lúc họp thì mấy túi quà vặt ngổn ngang, càng miễn bàn đến họp tới tối.
Điểm ấy khiến nhân viên cảm thấy thoải mái, trừ phi dưới tình huống có khách hàng ở đó, đề tài cuộc họp bình thường của công ty tuy rằng rất nghiêm túc, nhưng bầu không khí lại khá dễ chịu.
Đây là nguyên nhân Trang Noãn Thần lúc họp ở Tiêu Duy luôn thấy áp lực và gò bó, nhưng mà hiện giờ cũng đã thích ứng.
Cô là người cuối cùng ra khỏi phòng họp, vừa mới tắt đèn, Cao Doanh đã hổn hển chạy tới, thắng két trước mặt cô, một tay án ngực một tay chỉ ra bên ngoài.
"Làm gì như gặp ma vậy?" Trang Noãn Thần cảm thấy lạ.
Cao Doanh hồi lâu mới bình tĩnh được, nuốt nước miếng, "Noãn Thần, cậu, ông xã cậu đến."
"Hả?" Tay đặt lên núm cửa của Trang Noãn Thần hơi khựng lại.
"Có phải tới đón cậu tan ca không, ôi trời ơi, hạnh phúc chết mất." Vẻ mặt Cao Doanh hâm mộ.
Trang Noãn Thần trong lòng thấy lạ, "Những người khác đâu?"
"Ở đại sảnh đó, mấy nhân viên của bộ phận khác cũng bu đến, cậu còn không mau ra đó xem thử? Tất cả đều là mấy bà hám trai!"
Trang Noãn Thần cảm thấy choáng váng.
Đại sảnh công ty.
Bộ sô pha đen to như vậy, một đám con gái vây xung quanh, không biết đang làm cái gì, vừa nói vừa cười.
Lúc Trang Noãn Thần bước đến xem mới hiểu ra.
Giang Mạc Viễn lại chuẩn bị rất nhiều món điểm tâm, đang phân phát cho mọi người, đoàn người hớn hở gọi Giang tổng, Giang tổng, chính giữa, là nhân viên của bộ phân cô.
Vất vả lắm với chen vào được, trong tay liền nhận được túi điểm tâm, chưa kịp nhìn rõ, tiếng nói trầm ấm của Giang Mạc Viễn đã vang lên, "Á nhầm rồi, đây là bà xã tôi mà." Nói xong, kéo cô lại, thứ trong tay trực tiếp chuyển đến Cao Doanh ở phía sau.
"Mấy món này là tặng đồng nghiệp của em, còn của em thì để về nhà đã."
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Giang Mạc Viễn.
Đây là lần đầu tiên anh lấy thân phận là chồng để đến công ty cô, rất nhiều đồng nghiệp cũng là lần đầu nhìn anh ở cự li gần như vậy, trong đám đông đương nhiên không thể thiếu tiếng suýt xoa khen ngợi của mấy cô mê trai. Cô kéo anh sang một bên, ngoài cười nhưng trong không cười, khẽ hỏi, "Anh tới đây làm gì?"
Giang Mạc Viễn cúi đầu cười, kéo cô vào lòng, môi anh đặt nhẹ bên tai cô, thành công đưa tới tiếng kinh ngạc hò hét của các đồng nghiệp nữ khác.
"Không đích thân đến đón em, lỡ như em không về nhà thì sao?"
Từ trong mắt các đồng nghiệp nữ, Trang Noãn Thần không khó nhìn ra vẻ kích động khác thường, đè giọng hỏi, "Vậy anh có cần thiết phải gióng trống khua chiêng như thế không?"
"Ghen tị?" Anh cười.
"Tôi là sợ anh hủy hoại thanh danh cùng hình tượng của tôi!" Cô trừng mắt liếc anh, bên môi lại luôn nở nụ cười, người ngoài nhìn thấy còn tưởng hai người đang liếc mắt đưa tình.
"Ai nói? Hiện tại anh đang làm rất tốt hình tượng một người chồng tuyệt vời mà."
Đáng ghét!
Ánh sáng trong mắt Trang Noãn Thần gần như có thể giết người.
"Còn không ngoan ngoãn theo anh về nhà?" Anh cười đậm.
Là đồ ngốc mới không ở trước mặt mọi người diễn màn ân ái, Trang Noãn Thần trực tiếp bỏ qua nụ cười của anh, nhìn về phía mọi người: "Được rồi, được rồi, mọi người giải tán đi."
"Giang tổng, có thể chụp với anh một tấm không ạ? Em rất hâm mộ anh." Một cô gái trẻ thuộc bộ phận truyền thông cả gan vọt tới trước mặt Giang Mạc Viễn, nhìn anh bằng cặp mắt sùng bái.
Những người khác cũng ầm ĩ đòi chụp ảnh chung.
Bên môi Giang Mạc Viễn vẫn duy trì nụ cười ấm áp, nhìn qua rất hấp dẫn.
Trang Noãn Thần thấy thế bèn bất đắc dĩ tiến lên, trực tiếp che ở trước mặt Giang Mạc Viễn, "Các cô à, về công, con người anh ấy sẽ không tự nhiên nhận lời chụp ảnh; về tư, anh ấy là ông xã tôi, các cô cảm thấy tôi sẽ dám giao anh ấy cho đám hám trai các cô sao?"
"Trang Noãn Thần, cô nhỏ mọn quá đi?" Quản lý truyền thông vào công ty một lượt với cô, ngày thường quan hệ cũng không tệ, cho nên giọng điệu lúc nói chuyện có phần chế nhạo.
Trang Noãn Thần cười tủm tỉm nhìn cô, "Vậy cô cho tôi mượn ông xã của cô trước đi."
"Mơ đi cưng." Quản lý truyền thông thoải mái cười.
"Không còn sớm nữa, mọi người nhanh chóng về nhà đi." Trang Noãn Thần cố gắng động viên mọi người.
Giang Mạc Viễn cũng cười cười rồi xin lỗi mọi người, chào tạm biệt.
Vì không để cho công chúng căm phẫn hơn nữa, Trang Noãn Thần vội vàng kéo Giang Mạc Viễn ra khỏi công ty.
Nhân viên mới Từ Hiểu Kỳ vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, lúc Hạ Lữ ra về, kỳ lạ nhìn cô, "Sao cô còn chưa đi?"
"Ông trời ơi, người đàn ông vừa nãy chính là CEO của tập đoàn Tiêu Duy, Giang Mạc Viễn?" Từ Hiểu Kỳ kinh ngạc nói.
"Đúng vậy, thì sao?"
"Trước kia em có từng nhìn thấy anh ấy trên mạng, chị Hạ..." Từ Hiểu Kỳ túm lấy Hạ Lữ, hai mắt sáng lên, "Sao anh ấy có thể đẹp trai như vậy? Hấp dẫn chết người."
Hạ Lữ im lặng nhìn cô.
"Anh ấy thật sự là chồng của giám đốc Trang à?"
"Ừ."
"Hâm mộ chết đi được." Từ Hiểu Kỳ suýt xoa, "Em phải làm sao mới có thể tìm được người đàn ông cực phẩm giống như Giang Mạc Viễn đây?"
Hạ Lữ quét vân tay, thản nhiên nói, "Chuyện này cô nên đến hỏi giám đốc Trang ha."
"Ôi, người đàn ông thế này cho dù không có tiền cũng được, bắt em nuôi em cũng chịu nữa." Vẻ mặt Từ Hiểu Kỳ ỉu xìu, quét vân tay.
Hạ Lữ nhìn cô, bất đắc dĩ cười cười, "Đàn ông như Giang Mạc Viễn, không phải cô muốn nuôi là có thể nuôi được."
Vẻ mặt của Từ Hiểu Kỳ lại khổ sở...
Đợi toàn bộ nhân viên công ty đều ra về hết, cửa phòng làm việc ở cuối hành lang chậm rãi mở ra.
Ánh đèn kéo dài bóng dáng của Trình Thiếu Tiên.
Anh có hơi đăm chiêu, sau hồi lâu lại bất đắc dĩ mỉm cười lắc đầu...
***
Bãi đỗ xe tầng hầm, chiếc xe thương vụ sang trọng trông rất bắt mắt.
Không đợi Giang Mạc Viễn khởi động xe, Trang Noãn Thần sau khi ném túi xách ra ghế sau thì túm lấy anh...
"Tôi thấy tôi nên thêm vào điều kiện thứ tư."
Giang Mạc Viễn mỉm cười ôn hòa, nhìn vào cặp mắt không vui của cô, "Không thể nào, làm ông chủ phía đối tác của em, say này số lần anh đến công ty em họp sẽ không ít."
"Vậy sao?" Trang Noãn Thần cũng cong môi cười, ngón tay bấu cánh tay anh hơi dùng sức, "Anh đúng là tự thân vận động nhỉ."
Ngón tay gần như bấu mạnh theo tiếng gằn giọng.
Giang Mạc Viễn hơi nhíu mày nhìn cô, "Định mưu sát chồng ở đây à?"
"Lười cãi với anh." Trang Noãn Thần thấy anh không đau không nhột, dứt khoát buông tay, cau mày, "Anh không phải là nên bận rộn à?"
"Sự thật thì, bà Giang nhìn thế nào cũng thấy bận rộn hơn ông Giang là anh đây." Giang Mạc Viễn chồm người tới, nâng mặt cô lên, "Anh muốn luôn luôn trông chừng em, anh tới đón em tốt hơn nhiều so với chuyện em ngồi xe người đàn ông khác về nhà đúng không?"
"Người đàn ông khác?" Trang Noãn Thần khó hiểu hỏi.
Giang Mạc Viễn hình như không định giải thích, ý cười bên môi càng sâu, kéo tay cô qua đặt lên môi, "Còn có, lần sau em muốn bấu anh thì đừng bấu vào cánh tay, có chỗ kia bấu vào rất có cảm giác."
Tư duy của Trang Noãn Thần không theo kịp anh, nhịn không được bèn hỏi, "Chỗ nào?"
Nụ cười mờ ám theo môi anh lan tràn đến đáy mắt, anh kéo tay cô trực tiếp phủ lên chỗ vừa mới cương cứng bên dưới của anh, tiếng nói trầm thấp ôn hòa bật ra, cố ý trắng trợn nói, "Chỗ này nè, em thích, anh cũng thích."
- Chương 254: Cậu chủ đã trở về
- Chương 253: Chỉ là không tin vào chính mình
- Chương 252: Thiệp mời trong đêm
- Chương 251: Thừa cơ tiến lên
- Chương 250: Mới vào Vạn Tuyên
- Chương 249: Lễ vật bị hủy
- Chương 248: Vật đổi sao dời
- Chương 247: Tôi không sao
- Chương 246: Người trước
- Chương 245: Là vợ tôi
- Chương 244: Đừng ép tôi đi bước cuối cùng
- Chương 243: Rơi vào thống khổ không ngừng
- Chương 242: Trong địa ngục chờ đợi thiên đường
- Chương 241: Giông bão kéo đến
- Chương 240: Tại sao lại giấu anh?
- Chương 239: Thành tên mặt trắng
- Chương 238: Đoạn tuyệt
- Chương 237: Rất yêu rất yêu chị
- Chương 236: Khung cảnh nhu hòa
- Chương 235: Mùa hè lại đến
- Chương 234: Ai đúng ai sai?
- Chương 233: Số phận không may mắn
- Chương 232: Đau lòng
- Chương 231: Có kiếp này không có kiếp sau
- Chương 230: Sao có thể nhẫn tâm như vậy?
- Chương 229: Chọc ngoáy sau lưng
- Chương 228: Điều kiện trên trời
- Chương 227: Thông đồng bất ngờ
- Chương 226: Vòng luẩn quẩn tình cảm
- Chương 225: Tranh cãi
- Chương 224: Một cái tát
- Chương 223: Ai mới là tiểu tam?
- Chương 222: Tình địch đối chấp
- Chương 221: Tôi là Trang Noãn Thần
- Chương 220: Bị theo dõi trên phố – 2
- Chương 219: Bị theo dõi trên phố – 1
- Chương 218: Không có trách nhiệm với cô ta
- Chương 217: Duyến luyến
- Chương 216: Cuộc đại chiến mẹ chồng và con dâu
- Chương 215: Cao thủ
- Chương 214: Hẹn hò
- Chương 213: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
- Chương 212: Hiến kế
- Chương 211: Nhọc lòng suy nghĩ
- Chương 210: Cảm giác khi yêu
- Chương 209: Bóng lưng đàn ông quen thuộc.
- Chương 208: Không phải chỉ có Giang Mạc Viễn.
- Chương 207: Trong lòng chỉ có cô
- Chương 206: Hành vi đen tối
- Chương 205: Ở chung
- Chương 204: Thật trùng hợp
- Chương 203: Quật ba thước đất
- Chương 202: Khó giải quyết
- Chương 201: Tin thêm một lần
- Chương 200: Sứ giả duyên phận
- Chương 199: Chim sẻ và phượng hoàng
- Chương 198: Còn đắt hơn cánh tay
- Chương 197: Có một số việc đã muộn
- Chương 196: Nhanh chân đến trước
- Chương 195: Hành vi khó hiểu của anh
- Chương 194: Người trước và người sau
- Chương 193: Sa Lâm khi xưa, Giang Mạc Viễn hiện nay
- Chương 192: Cố nhân tập kích
- Chương 191: Lọ vitamin
- Chương 190: Người nào đó đáng ghen
- Chương 189: Ai sẽ không trả miếng
- Chương 188: Mùi phụ nữ trên người
- Chương 187: Hàng xóm mới
- Chương 186: Cô gái nhiệt tình
- Chương 185: Cảnh tượng máu me
- Chương 184: Có sớm
- Chương 183: Anh ta bị bệnh
- Chương 182: Chuyện tình yêu
- Chương 181: Người đàn ông nhẫn tâm
- Chương 180: Hành vi ngu xuẩn
- Chương 179: Ví dụ như bảo em yêu anh
- Chương 178: Giống búp bê sứ
- Chương 177: Lúm đồng tiền và con rối
- Chương 176: Bối cảnh của Trình Thiếu Tiên
- Chương 175: Cảm tính và lý trí
- Chương 174: Phát hiện
- Chương 173: Hoa tai cố tình bỏ lại
- Chương 172: Thương lượng vênh váo
- Chương 171: Nên có con
- Chương 170: Lột da em ra
- Chương 169: Ông xã đến
- Chương 168: Đối thoại cùng chị Mai
- Chương 167: Một công đôi việc
- Chương 166: Vượt mặt
- Chương 165: Lại một sự thật
- Chương 164: Yêu chưa đủ sâu
- Chương 163: Thi gan
- Chương 162: Đấu trí
- Chương 161: Bị trói
- Chương 160: Hai người đàn ông thông minh
- Chương 159: Ngày sau không cô quạnh
- Chương 158: Hợp đồng hai bên
- Chương 157: Nhân danh yêu ai?
- Chương 156: Không phải ai cũng có thể thừa nhận chân tướng
- Chương 155: Sự phẳng lặng trước cơn giông
- Chương 154: Đột ngột
- Chương 153: Ngày thành hôn
- Chương 152: Hai ngày quan trọng
- Chương 151: Hôn lễ
- Chương 150: Chúc mừng năm mới
- Chương 149: Dưới pháo hoa
- Chương 148: Gia nghiệp to lớn
- Chương 147: Khách không mời
- Chương 146: Không thể đáp lại
- Chương 145: Áp lực
- Chương 144: Người đàn ông lòng dạ thâm sâu
- Chương 143: Lờ mờ dậy sóng
- Chương 142: Đừng động tay động chân
- Chương 141: Vượt quyền
- Chương 140: Anh dưới trăng
- Chương 139: Có bản lĩnh mua nhà
- Chương 138: Làm khó anh
- Chương 137: Lời nhắc nhở
- Chương 136: Đừng nghĩ đến anh ta
- Chương 135: Anh có yêu ai không?
- Chương 134: Mượn ông xã cưng
- Chương 133: Người yêu của anh trai
- Chương 132: Em nghĩ đến ai
- Chương 131: Anh yêu em
- Chương 130: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 129: Rời nhà
- Chương 128: Trừng phạt
- Chương 127: Nhà họ Giang
- Chương 126: Đến Thụy Sĩ
- Chương 125: Nghiêm túc
- Chương 124: Sợ hãi
- Chương 123: Đừng quấy rầy vợ tôi
- Chương 122: Hãy thử yêu anh
- Chương 120: Anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em
- Chương 121: Giữa vợ chồng
- Chương 119: Anh là chồng em
- Chương 118: Quên nhau đi thì hơn
- Chương 117: Lời giải thích đau đớn
- Chương 116: Kết hôn
- Chương 115: Khó ngủ
- Chương 114: Hãy để anh được chăm sóc em
- Chương 113: Nhẫn cưới
- Chương 112: Trời định
- Chương 111: Tiệm cà phê khuya
- Chương 110: Lời nói khi say
- Chương 109: Bờ vực tình yêu
- Chương 108: Dĩ tử chi mâu hãm tử chi thuẫn*
- Chương 107: Hứa Mộ Giai
- Chương 106: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 105: Tại sao phải sống như thế?
- Chương 104: Trân trọng hiện tại
- Chương 103: Xem như trả lại anh
- Chương 102: Không ký tên
- Chương 101: Ban mai im tiếng
- Chương 100: Ánh sáng lung linh bay múa
- Chương 99: Nhà của Giang Mạc Viễn
- Chương 98: Nhờ giúp đỡ
- Chương 97: Mệt mỏi
- Chương 96: Lấy yêu chứng minh
- Chương 95: Đột kích
- Chương 94: Điều kiện của Giang Mạc Viễn
- Chương 93: Điểm tựa Trình Thiếu Tiên cho
- Chương 92: Chớ tin bất cứ ai
- Chương 91: Tình bạn khi ấy, nỗi đau hôm nay
- Chương 90: Yêu lầm rồi sao?
- Chương 89: Là người yêu cũng là đối thủ
- Chương 88: Không thể trêu chọc
- Chương 87: Thảm họa tin tức tiếp diễn
- Chương 86: Đoạn phim ở hiện trường họp báo
- Chương 85: Đấu đá ngầm giữa cánh đàn ông.
- Chương 84: Lời nói của ai mà dễ nghe quá?
- Chương 83: Nguy cơ tín nhiệm
- Chương 82: Tác thành
- Chương 81: Lại nhớ tới nơi này
- Chương 80: Kinh hồn
- Chương 79: Tranh luận
- Chương 78: Là ai cứu rỗi ai?
- Chương 77: Ai mới đáng xấu hổ?
- Chương 76: Còn gì xấu hổ hơn?
- Chương 75: Nghĩ đến ai đầu tiên?
- Chương 74: Khắc họa ba người
- Chương 73: Tháo bỏ lớp ngụy trang tao nhã
- Chương 72: Chân tướng
- Chương 71: Em không yêu anh
- Chương 70: Bất chấp thủ đoạn
- Chương 69: Người đàn ông còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
- Chương 68: Sao Hỏa đụng Địa Cầu
- Chương 67: Bạn tốt
- Chương 66: Mạnh Khiếu
- Chương 65: Thích hợp hay không
- Chương 64: Đề xuất của bác sĩ
- Chương 63: Nếu là người phụ nữ của anh
- Chương 62: Sương sớm
- Chương 61: Trai đẹp
- Chương 60: Yêu em à?
- Chương 59: Nghi ngờ của ba mẹ
- Chương 58: Bóng lưng trong ánh bình minh
- Chương 57: Quốc Khánh ở quê hương
- Chương 56: Lý luận ấm áp
- Chương 55: Kể hết với anh
- Chương 54: Gặp lại
- Chương 53: Thay đổi thái độ
- Chương 52: Ly biệt
- Chương 51: Ở bên anh
- Chương 50: Đêm say
- Chương 49: Đàn v.s Váy
- Chương 48: Lời mời của Giang Mạc Viễn
- Chương 47: Trông thấy mặt mộc
- Chương 46: Hương vị nỗi đau thời thanh xuân
- Chương 45: Từ chức
- Chương 44: Cảm giác khác thường
- Chương 43: Vẫn còn trẻ con
- Chương 42: Đi biển
- Chương 41: Xót xa
- Chương 40: Nam Ưu Tuyền
- Chương 39: Bối rối
- Chương 38: Đã từng rung động
- Chương 37: Bữa ăn ngon lành
- Chương 36: Bạch mã hoàng tử
- Chương 35: Phản kích của nhóm cổ đông
- Chương 34: Gặp chuyện xui xẻo
- Chương 33: Dưới bóng đêm
- Chương 32: Thịnh nộ
- Chương 31: Sự vặn hỏi của bác
- Chương 30: Hành động bất ngờ
- Chương 29: Sự từ chối của người ấy
- Chương 28: Cuộc gọi khó khăn
- Chương 27: Hình bóng quen thuộc
- Chương 26: Cướp người tại sân bay
- Chương 25: Tạo hóa trêu ngươi
- Chương 24: Ai là cao nhân?
- Chương 23: Xấu hổ
- Chương 22: Gói thầu của Tiêu Duy Quốc Tế
- Chương 21: Cải cách của tổng giám đốc mới
- Chương 20: Vị tổng giám đốc trẻ tuổi
- Chương 19: Phòng họp dậy sóng
- Chương 18: Thay đổi lãnh đạo
- Chương 17: Chính là 'con thỏ'
- Chương 16: Kiểu lý thuyết ngụy biện
- Chương 15: Ông trời trêu đùa
- Chương 14: Cú điện thoại
- Chương 13: Người đàn ông trong ánh bình minh
- Chương 12: Tứ hợp viện trên không
- Chương 11: Dẫn tôi đi đi
- Chương 10: Khác thường
- Chương 9: Mối quan hệ kỳ lạ
- Chương 8: Ngây thơ xinh đẹp
- Chương 7: Quen thuộc nhưng lại thật xa lạ
- Chương 6: Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha
- Chương 5: Biết còn cố phạm
- Chương 4 - Tin nhắn
- Chương 3: Nhân viên phục vụ có tố chất cao
- Chương 2: Chòm sao hợp nhau
- Chương 1: Người Đàn Ông Độc Thân Hoàn Hảo