Chương 78
Hiên Viên Kỳ nhìn chằm chằm vào đôi môi sưng đỏ của nàng, ánh mắt như muốn tóe lửa đến nơi: "Ta chỉ mới rời khỏi đây một lát, vậy mà ngươi đã dám tư thông với kẻ khác?" Ngọn lửa giận lớn dần trong lòng, y phải tự chủ lắm mới có thể ngăn được nỗi xúc động muốn ném nàng xuống đất của mình.
Bàn tay đang giữ cằm nàng siết càng ngày càng chặt, Liễu Vận Ngưng không chịu nổi nữa, cằm đau như muốn gãy, cảm giác đau đớn không ngừng tập kích nàng.
Nhưng nàng bỗng cười, như không cảm thấy đau, khẽ hỏi: "Phu quân giận đến thế, có phải bởi vì ghen?"
"Hừ! Ngươi nói nghe hay thật!" Y đột nhiên buông nàng ra như vứt bỏ một thứ gì đó dơ bẩn, bề ngoài tuy lạnh lùng, nhưng y biết rõ, nỗi xúc động trỗi dậy mãnh liệt vì câu nói ấy của nàng.
Tầm mắt không thể kiềm chế được lại dời sang nhìn đôi môi sưng đỏ của nàng, càng nhìn càng thấy màu đỏ kia sao mà chướng mắt, kiềm nén cảm giác xa lạ ấy, y lạnh lùng nói: "Nếu đã là nữ nhân của Hiên Viên Kỳ ta, ngươi nên biết thân biết phận, bỏ cái bản tính lẳng lơ phóng đãng kia của ngươi đi!"
Nghe những lời y nói, Liễu Vận Ngưng không nhịn được cười.
—- Lẳng lơ phóng đãng? Là đang nói ta sao?
Giương mặt nhìn vị Đế Vương đang cúi nhìn nàng, nụ cười mỉm trên mặt Liễu Vận Ngưng ngày càng rõ: "Phu quân giáo huấn đúng lắm, thiếp thân sẽ khắc ghi trong lòng!"
Nheo mắt một cách nguy hiểm, Hiên Viên Kỳ nghiến răng: "Nếu đã là nữ nhân của ta, trên người không được phép lưu lại dấu vết của bất kỳ ai."
Dứt lời, động tác kế tiếp chính là chiếm lấy đôi môi sưng đỏ của nàng.
Cảm giác đau đớn còn chưa kịp tan, môi lại bị xâm lược lần nữa, mới đầu chỉ là dùng sức cọ xát, dần dần, Hiên Viên Kỳ như cảm thấy không đủ, bắt đầu xâm nhập vào trong.
Vì không hề chuẩn bị cho hành động này của y, khớp hàm của Liễu Vận Ngưng vốn không phòng bị nên dễ dàng bị y khai quật, tiếp đó là tiến quân thần tốc.
Hai mắt Liễu Vận Ngưng trừng lớn, nhìn gương mặt anh tuấn gần trong gang tấc kia mà không biết phải làm sao, ngơ ngác mặc cho y xâm lược, đôi môi và cái lưỡi nóng bỏng kia chẳng biết kiềm chế cứ mải mê công thành đoạt đất, cứ mải càn quét không nề hà trong miệng nàng.
Môi lưỡi xâm nhập, cả cơ thể Hiên Viên Kỳ hầu như dính chặt với Liễu Vận Ngưng, dù rằng đang bức ép nàng không tha nhưng hình như y vẫn cảm thấy không đủ, cố tình chèn ép nàng thêm.
Sau lưng là chiếc giường lạnh lẽo, trước mặt lại là thân hình nóng như lửa đốt của y, Liễu Vận Ngưng cảm thấy mình như đang ngồi trong biển lửa, trước tiến sau công, không có đường lui —-
"A......"
Liễu Vận Ngưng thở dốc, vốn muốn đưa tay đẩy y ra, nhưng hoàn toàn vô ích, còn đổi lại sự chèn ép mạnh mẽ thêm.
Khác với nụ hôn của Hàn Thiếu Lăng, nụ hôn mãnh liệt của Hiên Viên Kỳ như muốn làm nàng hít thở không thông mà chết, Liễu Vận Ngưng có hơi mơ màng, có cảm giác eo sắp gãy đến nơi, hơi thở của y như thông qua môi nàng để truyền đến tứ chi trăm hài, rút đi toàn bộ khí lực của nàng.
Không biết qua bao lâu, trong cơn hỗn loạn hình như nghe thấy tiếng gõ cửa, mơ hồ nghe thấy tiếng người nói chuyện: "Khách quan, nước ấm người gọi đây ạ, tiểu nhân mang vào cho người ngay bây giờ đây!"
Là ai đang nói chuyện vậy?
Tiếng 'cọt kẹt' vang lên, cánh cửa vừa đóng lại ban nãy giờ lại mở ra, tiểu nhị bê một chậu nước nóng hổi còn bốc hơi vào, ngó thấy hai người đang làm 'chuyện ấy', không khỏi trợn tròn mắt.
Chỉ biết ngây ngốc đứng ở đó, không biết nên tiến hay nên lùi, vẻ mặt xấu hổ cực kỳ.
—- Đôi, đôi phu thê trẻ này ân ái dữ, dữ quá!
Hắn không khỏi cảm thán.
Nghe thấy tiếng cửa mở, đầu óc hãy còn mơ màng của Liễu Vận Ngưng bỗng thanh tỉnh, đôi mắt mê mang vô tình thấy tiểu nhị đứng ngây ra đó, nhất thời xấu hổ xen lẫn bất an, liền rụt lui né tránh theo bản năng, nhưng Hiên Viên Kỳ như đang trừng phạt sự phân tâm của nàng, càng xâm chiếm mãnh liệt hơn.
Lúc Liễu Vận Ngưng thấy mình không thể chịu đựng thêm được nữa, cơn cuồng phong bão tố bỗng dừng lại, Hiên Viên Kỳ thoáng rời khỏi môi nàng, lạnh lùng nhìn tiểu nhị đang đứng ngây ra đó, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "Ngươi còn tính đứng đó nhìn bao lâu nữa?"
"A?" Tiểu nhị cả kinh, bật người phản ứng: "Tiểu nhân đi ngay, đi ngay." Vừa nói, vừa nghiêng ngươi lui ra ngoài, sau khi luống cuống đóng cửa lại mới phát hiện chậu nước ấm vẫn còn trên tay mình.
Tiểu nhị khóc không ra nước mắt!
—- Sao hắn lại xui xẻo đến vậy chứ? Ngày đầu tiên học việc lại gặp phải tình huống đáng sợ như vậy?
Đợi đến khi tiểu nhị vội vã rời đi, Hiên Viên Kỳ mới đứng dậy, thôi không chèn ép nàng nữa.
Liễu Vận Ngưng chiếm được cơ hội để thở, đầu óc không còn sức tự hỏi, chỉ biết thở hổn hển, ngước nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của y.
Đầu óc mơ mơ màng màng nghĩ: nếu nàng không ngồi trên giường, vậy chắc nàng sẽ không thể trụ nổi.
Hơi thở hỗn loạn bình ổn lại, đôi mắt như mặt nước hồ thu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của y, ánh mắt Hiên Viên Kỳ trầm tĩnh hẳn, đầu lại cúi xuống, nhưng không giống hỗi nãy, hai người cách nhau rất gần, chỉ cần xê dịch thêm chút nữa, môi cả hai lại gặp nhau.
"Nếu ngày sau còn để ta phát hiện, trên người ngươi có dấu ấn nào không thuộc về ta—-" Thu hồi hàn quang trong mắt, y gằn từng chữ, nói cực chậm: "Ta sẽ giết ngươi!"
- Mở đầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương kết